Thương Lan Quyết có lẽ là bước ngoặt lớn nhất trong đời Vương Hạc Đệ. Diễn chính trong loạt bộ phim như Vường Sao Băng 2018, Ngộ Long Vương Hạc Đệ chỉ nhận về toàn lời chê, thậm chí là không còn ai tin tưởng vào diễn xuất của anh nữa. Thậm chí Thương Lan Quyết vừa lên sóng, người ta đã chăm chăm vào chê Vương Hạc Đệ rồi.
Mà Lý Tiểu Hoa không có chặt đủ củi đốt nguyên nhân cũng chính bởi vì vào đông, chỉ bằng vào nàng mặc trên người hai tầng đơn bạc quần áo, tránh trong phòng đều run lẩy bẩy, lại càng không cần phải nói là đi ra ngoài đốn củi, không có đông lạnh chết cũng là vô cùng may mắn.
Sự ra đời, phát triển của chiến lược "diễn biến hòa bình". QĐND Online - Đấu tranh chống "diễn biến hòa bình" là nhiệm vụ cấp bách hàng đầu hiện nay của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta để bảo vệ vững chắc Tổ quốc xã hội chủ nghĩa trong tình hình mới. Trong
Editor: Vện. Tin tức thành chủ thành Tiên Lạc hóa điên nhanh chóng lan truyền khắp nơi, đệ tử Thái Huyền cũng có thể xem như nhân chứng, ai cũng thương tiếc cho Lê Sâm, từ đây không còn thấy thành Tiên Lạc phồn hoa náo nhiệt nữa. Tuy nhiên, các đệ tử không dư thời gian để cảm thán vì phải gấp rút chuẩn bị cho sự kiện lớn sắp tới.
Sứ điệp của Đức Thánh Cha Phanxicôcho Ngày Thế giới Truyền thông Xã hội thứ 51. "Đừng sợ, vì Ta ở với ngươi" (Is 43,5) Thông truyền niềm Hy vọng và sự Tin tưởng trong thời đại chúng ta. Nhờ những tiến bộ về công nghệ, việc tiếp cận các phương tiện truyền thông
vs07rpI. Hóa Ra Sư Đệ Phản Diện Yêu Thầm Ta 11 Bôi thuốc Editor Vện Phó Nghiêm bị hai thằng nhóc quần cho trán nổi gân xanh, tức quá bật cười, “Được, muốn ăn roi đến thế thì cả hai cùng chịu phạt!” Cuối cùng Mạnh Trần bị phạt mười roi, tội lén vào cấm địa vốn không phải tội nặng, hơn nữa có cả đống người xin tha cho y, Phó Nghiêm cũng đành giơ cao đánh khẽ. Tiết Lãng thì thê thảm hơn nhiều, hắn bị phạt ba mươi roi, tu vi thấp không có chân khí hộ thể nên được người ta khiêng về. Người khiêng Tiết Lãng là hai đệ tử nhập môn cùng lúc với hắn. Một người thở dài, “Tiết Lãng à, não ngươi bị úng nước phải không? Chúng ta khó khăn lắm mới vào được Thái Huyền Tông, ở còn chưa đến một tháng mà ngươi đã suýt bị đuổi. Ngươi tỉnh táo lại đi!” Người kia cũng nói, “Phải đấy, hôm nay nếu không nhờ Mạnh Trần sư huynh cầu xin cho ngươi thì ngươi bị Phó trưởng lão trục xuất là cái chắc. Với lại ta thật sự không hiểu ngươi nghĩ gì, lúc trước là Mạnh sư huynh đích thân mời ngươi vào Thiên Cực Phong, còn tham gia đợt thí luyện đệ tử mới, người ta tốt thế rồi mà ngươi còn ghen ghét hãm hại huynh ấy! Sống phải có lương tâm, ngươi nhìn lại bản thân mình đi!” Hai đệ tử để lại một bình thuốc trị thương rồi rời đi. Tiết Lãng nằm chết dí trên giường, không đụng đến bình thuốc, cứ để mặc phần lưng máu me nhầy nhụa. Hắn cứ như không biết đau, chỉ thấy lòng âu lo bức bối vô cùng. Y cũng bị đánh mười roi. Giờ y thế nào rồi? Có phải là đau lắm không? Có ai chăm sóc y không? Tiết Lãng phát hoảng, kiềm không được định nhổm dậy nhưng chợt khựng lại. Là hắn hãm hại y, chắc y không chịu gặp hắn nữa đâu, có lẽ sau này thấy nhau chỉ đành xem như người dưng. Tiết Lãng nằm xuống lại, vùi mặt vào gối. Như vậy cũng tốt. Như vậy mới là tốt nhất… Nghe tiếng cót két, có người đẩy cửa, Tiết Lãng tưởng là hai người đồng môn kia quay lại, cho đến khi nghe thấy giọng nói quen thuộc mang ý trách cứ, “Sao vẫn chưa bôi thuốc?” Tiết Lãng ngẩng đầu, cử động mạnh làm ảnh hưởng đến vết roi trên lưng, đau đến mức hít hà. Mạnh Trần thấy vậy thì khó chịu ra mặt, cau mày ngăn hắn lại, “Nằm yên đừng nhúc nhích!” Tiết Lãng nhìn y không chớp mắt, cổ họng khô rát, mất một lúc mới cất giọng khàn đặc, “Sao huynh lại tới đây?” “Đệ nói xem?” Từ lúc vào phòng, đôi mày Mạnh Trần chưa một lần giãn ra. Lần đầu tiên Tiết Lãng thấy y tỏ vẻ tức giận rõ ràng đến thế. “Bị thương thành như vậy sao không gọi ta? Hạc giấy truyền âm lúc trước đưa cho đệ đâu, vứt rồi sao?” “Không có!” Tiết Lãng lập tức phủ nhận theo bản năng rồi im bặt, lát sau không nhịn được hỏi, “Huynh thì sao? Huynh… ổn không?” “Ta không sao.” Mạnh Trần ngồi ở mép giường, lấy một bình Tử Kim Ngưng Huyết Đan từ ngực áo. Tiết Lãng thấy y hành động bình thường, không giống bị trọng thương thì yên tâm phần nào, hắn quay mặt đi che giấu biểu cảm, “Đừng hiểu lầm, ta thấy huynh mảnh dẻ ốm yếu, sợ huynh chịu không nổi mười roi, truyền ra ngoài thì mất mặt Thiên Cực Phong thôi.” Lúc này rồi còn mạnh miệng, Mạnh Trần vừa giận vừa buồn cười, cũng mặc kệ hắn. Y đổ ra hai viên thuốc, nghiền thành bột rồi xốc áo Tiết Lãng. Tiết Lãng nhảy dựng như cá chép lộn mèo, “Làm gì…” “Đệ nằm yên cho ta!” Thấy máu dây ra áo ngày càng nhiều, Mạnh Trần không nhịn được nữa mà điểm mấy đại huyệt của Tiết Lãng, hắn nằm xụi lơ trên giường, muốn nhúc nhích cũng không được. Mạnh Trần vốn định xốc áo Tiết Lãng lên để bôi thuốc, nhưng thấy áo đơn dính máu đã bết lại, sợ giật ra sẽ khiến vết thương bị rách nên y tìm cây kéo, cẩn thận cắt mở lớp áo. Tiết Lãng né không được, hoảng đến mức túa mồ hôi hột, cậy mạnh mà rống, “Họ Mạnh kia! Huynh mà dám đụng vào ta, ta với huynh không đội trời chung!” Mạnh Trần kệ hắn, cắt quần áo dính máu đem vứt, lấy khăn sạch nhúng nước nhẹ nhàng lau sạch máu rồi rắc bột thuốc lên vết thương. Tử Kim Ngưng Huyết Đan là thuốc cầm máu thượng hạng, quý hơn nhiều so với thuốc trị thương thông thường mà hai đệ tử kia để lại, hiệu quả rõ ràng, máu ngừng chảy chỉ trong thoáng chốc. Mạnh Trần quan sát, phát hiện vết roi đan xen kéo từ lưng Tiết Lãng xuống phía dưới, bèn vươn tay tháo thắt lưng hắn. Tiết Lãng sợ thật, “Làm gì nữa!!!” “Đừng la nữa.” Mạnh Trần bị hét đau cả tai, bất đắc dĩ nói, “Phía dưới cũng bị thương, đệ không thấy đau à?” “Không cần huynh lo!!!” Đoán được đối phương muốn làm gì, Tiết Lãng la hét, “Huynh đừng…” Muộn rồi, Mạnh Trần dứt khoát lột quần hắn xuống, để lộ cái mông hằn vết roi đỏ. Người Tiết Lãng đỏ như bị hấp chín, mặt đỏ chót nóng ran, hận không thể xỉu tại chỗ. “Xấu hổ gì chứ.” Thấy hắn phản ứng dữ dội như vậy, Mạnh Trần không hiểu, “Ta đâu có làm gì khiếm nhã.” Tiết Lãng chín rục, hắn không lồng lộn nữa, nhắm mắt giả chết. Mạnh Trần xử lý vết thương cho hắn, mặc lại quần rồi giải huyệt, y dặn, “Mấy ngày tới không được lộn xộn, ở yên trên giường tĩnh dưỡng, đến giờ thì ta qua bôi thuốc cho đệ, nhớ chưa?” Tiết Lãng bất động, úp mặt vào gối nên giọng nghe nhừa nhựa, “Tại sao… huynh lại tốt với ta? Ta đã nói ta ghét huynh, còn vu oan hãm hại huynh… Huynh có bệnh đúng không, tại sao còn tốt với ta như vậy?” Mạnh Trần điềm nhiên hỏi, “Thế tại sao đệ thừa nhận với trưởng lão là đệ vu khống ta?” “Ta chỉ là…” Tiết Lãng lúng búng, “Ta chỉ đột nhiên cảm thấy thủ đoạn này bỉ ổi quá, không muốn dùng thôi… huynh đừng nghĩ nhiều!” “Ừm.” Mạnh Trần gật đầu, “Ta cũng chỉ đang chăm sóc sư đệ đồng môn thôi, đệ đừng nghĩ nhiều.” Tiết Lãng không nói không rằng. “Thôi, đệ nghỉ ngơi đi.” Mạnh Trần nói, “Chiều tối ta lại ghé.” Y quay người định đi thì Tiết Lãng ngẩng mặt lên, do dự hỏi, “Vết thương trên lưng huynh… không sao thật chứ?” Đôi mày Mạnh Trần cuối cùng cũng giãn ra, khóe môi hơi nhếch, “Ta có chân khí Nguyên Anh hộ thể, chỉ để lại dấu đỏ thôi, hai ngày là tan.” Y nhìn ra sự lo lắng ẩn sâu trong đôi mắt thiếu niên, ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi, “Không yên tâm thì ta cho đệ xem nhé?” Tiết Lãng, “Không cần!!!” “Kêu gì như cha chết mẹ chết thế?” Một giọng nói trong trẻo chen ngang, đầy vẻ bất mãn, “Ăn mấy chục roi mà vẫn sung sức ghê nhỉ?” Nghe âm thanh này, Tiết Lãng và Mạnh Trần đồng thời biến sắc. Mạnh Trần quay đầu, thấy Ân Trì đến cùng Bùi Ngọc Trạch. Ân Trì thấy y thì xun xoe chạy đến, “Sư huynh, huynh sang đây làm gì? Xử lý vết thương chưa? Có đau lắm không?” Bùi Ngọc Trạch liếc nhìn Tiết Lãng nằm bẹp trên giường rồi nói với Mạnh Trần, “Vừa rồi Ân Trì qua đưa thuốc thì không gặp đệ, bọn ta bèn qua thăm Tiết sư đệ, không ngờ đệ cũng ở đây.” Ân Trì cười khẩy, nói thẳng mặt, “Đệ đâu có thăm nó, nó tự tìm đường chết thì thôi đi, còn dám kéo sư huynh theo. Ba mươi roi là quá ít, nếu là đệ thì phải quất một trăm roi mới vừa!” Hắn buông lời cay độc, mang sát ý và căm hận rõ rệt, nếu không có người ở đây không chừng hắn đã giết người rồi. Mạnh Trần hạ giọng cảnh cáo, “Ân Trì.” “Sư huynh!” Ân Trì bùng nổ, “Huynh còn che chở nó làm gì? Nó hại huynh như vậy còn chưa đủ sao?! Hôm nay huynh không nên xin tha cho nó, nó không xứng được ở lại Thiên Cực Phong…” “Tiết Lãng do ta đưa vào.” Mạnh Trần ngắt lời, “Ta cũng đã truyền tin cho sư phụ rồi, Tiết Lãng là đồ đệ được sư phụ thừa nhận. Bây giờ chưa được một tháng đã đòi đuổi hắn, thể diện của sư phụ còn biết để vào đâu?” Y rất ít khi dùng giọng điệu nghiêm khắc như vậy, Ân Trì nhất thời nghẹn họng, tuy hiểu nhưng không muốn chấp nhận, hai người rơi vào thế giằng co. Bùi Ngọc Trạch phá vỡ bầu không khí căng thẳng, “Sư huynh của ngươi đã lựa chọn hắn, chắc chắn phải có lý do. Huống hồ Tiết Lãng cũng là sư đệ của ngươi, Ân Trì, ngươi sửa cái thói ngang ngược đi.” Ân Trì lạnh lùng cười nhạo, có vẻ vẫn không phục nhưng cũng không muốn chọc giận Mạnh Trần, đành phải im miệng. “Hình như bọn ta đến muộn một bước rồi, không ngờ đệ đã giúp Tiết sư đệ xử lý vết thương.” Bùi Ngọc Trạch mỉm cười, dịu giọng bảo, “Nhưng đừng quên chính đệ cũng bị thương, về thôi, ta kiểm tra cho đệ.” Mạnh Trần im lặng mím môi, nhìn Tiết Lãng một cái rồi định đi theo hai người kia. Ai ngờ xác chết Tiết Lãng bất thình lình rú lên, “Ái da—!!!” Mạnh Trần quay lại ngay tức khắc, Ân Trì bị tiếng hét làm giật mình, tức tối quát, “Ngươi bị tâm thần hả?!” “Ui đau bụng quá…” Tiết Lãng rít một tiếng, mặt nhăn nhó, “Ta muốn đi vệ sinh, có vị sư huynh nào rảnh không dìu ta đi với?” Ba người không lên tiếng, Tiết Lãng tỏ vẻ đau khổ, “Ta không nín nổi nữa rồi, đỡ ta đi với, vết thương đau lắm không cử động được!” Bùi Ngọc Trạch nhìn hắn quằn quại trên giường rồi nói, “Ân Trì, ngươi giúp sư đệ đi.” Ân Trì sửng sốt, “Ta á? Ta không đi!” “Ngươi không đi.” Bùi Ngọc Trạch liếc hắn, “Chẳng lẽ để Mạnh sư huynh của ngươi đi?” Mặt Ân Trì sượng ngắt, đứng đờ ra một lúc lâu mới giận đùng đùng bước qua, lôi cánh tay Tiết Lãng xách hắn xuống giường. Mạnh Trần định tiến đến nhưng cố gắng kiềm lại, yên lặng nhìn Tiết Lãng bị Ân Trì lôi đi xềnh xệch. Bùi Ngọc Trạch đứng bên cạnh quan sát tất thảy biểu cảm của Mạnh Trần, chợt cười nói, “Dường như A Trần đặc biệt quan tâm đến Tiết sư đệ.” Mạnh Trần, “Ta thay mặt sư phụ chọn hắn, đương nhiên phải chịu trách nhiệm săn sóc.” “Cũng phải.” Bùi Ngọc Trạch cười nói, “Ta nhớ lúc Ân Trì mới đến, thái độ của đệ cũng y hệt, cực nhọc đêm ngày chăm sóc nó, ngay cả bưng cơm rót nước cũng đích thân làm, chẳng trách nó quấn đệ như vậy. Đệ cẩn thận, cứ tiếp tục thì coi chừng Tiết Lãng biến thành Ân Trì thứ hai đấy.” Mạnh Trần lắc đầu, “Sư huynh cứ đùa, huynh thấy Tiết Lãng có cái tính dính người không?” Bùi Ngọc Trạch định nói gì thì chợt nghe ngoài cửa vang lên tiếng hét kinh thiên động địa, xen lẫn tiếng quát mắng của Ân Trì, “Ngươi nhớ mặt ta đấy!!!” Mạnh Trần hết hồn, tức tốc chạy ra thì thấy một mình Tiết Lãng loạng choạng đi vào, không thấy Ân Trì đâu cả. “Sao thế?” Mạnh Trần không rảnh lo việc khác, bước lên đỡ hắn, “Mới la hét gì vậy?” “Ờm, nói ra ngại quá.” Tiết Lãng khịt mũi, “Ta bị thương nặng, đứng không vững nên xả nước không đúng hướng, bất cẩn… làm ướt giày Ân sư huynh.” Mạnh Trần, “…” Bùi Ngọc Trạch, “…”
Tác giả Thi Hòe Thể loại Đam mỹ, Cổ đại, Tu tiên, Niên hạ, Song trùng sinh, 1×1, HE Editor Vện wp tomsalus02 Tình trạng Hoàn 67 chương + 2 phiên ngoại ————- Văn án Mạnh Trần tính nết dịu dàng, kiếp trước chỉ hận mỗi mình Tiết Lãng. Tiểu sư đệ vừa mới nhập môn gàn bướng khó gần, chẳng hiểu tại sao lại xem y là cái gai trong mắt, chuyên lập mưu hãm hại y. Thế nhưng, mãi đến thời điểm chịu hết mọi nhục nhã, sắp sửa lìa đời, y mới nhìn thấu sư môn mình tin tưởng, không muốn rời xa đáng sợ dường nào. Sư huynh sư đệ ôm tâm tư bệnh hoạn rình rập y, sư tôn nuôi nấng y từ tấm bé để sau này tự tay giết y chứng đạo Vô Tình. Những hành động của Tiết Lãng là để cố ý ép y mau chóng thoát khỏi địa ngục trần gian. Được sống lại, Mạnh Trần chỉ còn hai ý nghĩ. Một là báo thù. Hai là đối xử tốt với Tiết Lãng. —o0o— Tiết Lãng không ngại đóng vai ác. Chỉ cần có thể giúp người ấy sống tự do tự tại, hắn tình nguyện làm tất cả, dù cho bị đối phương hận thấu xương. Sau lần thất bại, hắn rút kinh nghiệm xương máu, lần này quyết tâm không mềm lòng, phải vào vai sư đệ độc ác tàn nhẫn gấp bội. Nhưng mà… hình như tình huống có gì đó không đúng lắm. Tiết Lãng, “Họ Mạnh kia, đừng tưởng giúp ta thì ta sẽ biết ơn huynh!” Mạnh Trần bình thản “à” một tiếng, đưa quả táo chín đến bên môi hắn, “Mới hái đó, ăn không?” Tiết Lãng, “Đồ vô dụng! Phiền phức! Huynh không phá rối thì ta đã giết được ma vật này rồi!” Mạnh Trần nhíu mày, ngón tay thuôn dài trắng muốt cẩn thận chạm vào vết thương nhỏ trên mặt hắn, hỏi khẽ, “Do ta sai, có đau không?” Tiết Lãng, “…” Bịt máu mũi. Ơ… như này thì làm sao diễn sâu được chớ? .———- Link
Hóa Ra Sư Đệ Phản Diện Yêu Thầm Ta Ngoại truyện 2 Editor Vện Chuyện Tiết Lãng si mê nam chính Mạnh Trần trong một bộ tiểu thuyết tu tiên không phải bí mật trong ký túc xá, mọi người còn chọc đó là “vợ trong sách” của hắn, ngày nào cũng lấy ra trêu hắn. Đọc tiếp “Sư Đệ – Ngoại truyện 2 Hoàn” → Hóa Ra Sư Đệ Phản Diện Yêu Thầm Ta Ngoại truyện 1 Editor Vện Gần đây giới tu chân xảy ra hai sự kiện chấn động thiên hạ, không ai không biết. Đọc tiếp “Sư Đệ – Ngoại truyện 1” → Hóa Ra Sư Đệ Phản Diện Yêu Thầm Ta 67 Có người Editor Vện Người đã điên đến mức này thì căn bản không thể nói lý được nữa. Đọc tiếp “Sư Đệ – 67” → Hóa Ra Sư Đệ Phản Diện Yêu Thầm Ta 66 Bốn kiếp Editor Vện Thuốc mỡ tái tạo da thịt mà Mai Tiếu Hàn điều chế không hổ là thần dược nghìn vàng khó mua, nửa tháng sau, cánh tay phải bị cụt của Lý Phong đã mọc lại nguyên lành. Đọc tiếp “Sư Đệ – 66” → Hóa Ra Sư Đệ Phản Diện Yêu Thầm Ta 65 Thiên cơ Editor Vện Tình trạng của Lý Phong vô cùng nghiêm trọng, có thể mất mạng bất cứ lúc nào. Nhất là cánh tay phải đã đứt lìa, đại phu ở Ma Vực đều bó tay, e rằng chỉ có Mai Tiếu Hàn mới chữa được thương tích cỡ này. Đọc tiếp “Sư Đệ – 65” → Hóa Ra Sư Đệ Phản Diện Yêu Thầm Ta 64 Biến cố Editor Vện Vì vạ miệng thốt ra ba chữ kia mà phải đến trưa Mạnh Trần mới được xuống giường. Đọc tiếp “Sư Đệ – 64” → Hóa Ra Sư Đệ Phản Diện Yêu Thầm Ta 63 Nhỏ xíu Editor Vện Giọng đứa nhỏ lanh lảnh, vô cùng nũng nịu, thực khách bốn phía xôn xao quay lại nhìn. Đọc tiếp “Sư Đệ – 63” → Hóa Ra Sư Đệ Phản Diện Yêu Thầm Ta 62 Quy Nguyên Editor Vện Mưa rơi suốt đêm, nước từ mái hiên nhỏ xuống song cửa gỗ rồi vỡ tung thành bọt. Đọc tiếp “Sư Đệ – 62” → Hóa Ra Sư Đệ Phản Diện Yêu Thầm Ta 61 Cá nước Editor Vện Đọc tiếp “Sư Đệ – 61” → Hóa Ra Sư Đệ Phản Diện Yêu Thầm Ta 60 Thích Editor Vện Mạnh Trần bình tĩnh đẩy hắn ra, giơ tay xoa đầu hắn, “Mai cốc chủ chữa hỏng đầu ngươi rồi sao? Vô lý, thoạt nhìn y đáng tin lắm mà…” Đọc tiếp “Sư Đệ – 60” → Điều hướng các bài viết
Hóa Ra Sư Đệ Phản Diện Yêu Thầm Ta 16 Âm hôn Editor Vện Hắn bặm môi quá mạnh nên son lem nhoe nhoét, nhìn như hề. Mạnh Trần nhịn không nổi, vừa cười vừa lau giúp hắn. Khi ngón tay chạm vào cánh môi của thiếu niên, y mới nhận ra hành động này dường như không được đứng đắn cho lắm. Mạnh Trần ngẩn ra trong chốc lát, đầu ngón tay vẫn kề sát môi Tiết Lãng, rụt về không được, lau tiếp không xong. Mạnh Trần chỉ hơi bối rối còn Tiết Lãng đã nổi bão trong lòng. Cảm xúc trên môi vừa mềm vừa mát như tuyết, hắn không thấy lạnh mà nóng hừng hực như đuốc, cổ họng khô khát, rất muốn liếm một cái hoặc ngậm lấy đóa hoa tuyết, nếm thử xem có ngọt như tưởng tượng hay không. Cuối cùng Mạnh Trần thu tay trước, chỉ miệng Tiết Lãng, “Son lem kìa, đệ lau đi.” “Hả… ờ.” Tiết Lãng lắp bắp, dùng mu bàn tay quệt bừa khiến son dây ra đầy mặt. Mạnh Trần thật sự nhịn không được mà lắc đầu cười, lấy một chiếc khăn tay trắng chùi sạch cái mặt mèo của Tiết Lãng. Chúng đệ tử mới đầu còn cười nắc nẻ, sau đó im lặng, ai cũng mắt tròn xoe chấm hỏi đầy đầu. “Ủa… chẳng phải quan hệ giữa Mạnh sư huynh với Tiết Lãng không tốt à?? Sao thấy hai người thân thiết quá vậy?” “Ta đếm rồi, vừa nãy Mạnh sư huynh cười với Tiết Lãng ba lần lận. Ta nghe sư huynh nói huynh ấy vào Thái Huyền Tông năm năm rồi mà chưa thấy Mạnh sư huynh cười một lần nào cả!” “Không biết tại sao ta lại cảm thấy Mạnh sư huynh cưng Tiết Lãng lắm luôn…” Các đệ tử im lặng, không hẹn mà cùng ghen tỵ. Còn bên Tiết Lãng đã sẵn sàng, hắn vội chui vào kiệu hoa. Mạnh Trần đằng sau gọi hắn lại, tự tay trùm khăn đỏ lên đầu hắn. “Sau khi tìm được người thì lập tức dùng hạc giấy truyền âm cho ta.” Mạnh Trần dặn, “Lỡ gặp nguy hiểm cũng không được cậy mạnh, phải bảo vệ bản thân chờ ta đến, nghe chưa?” Tiết Lãng níu khăn đỏ, hiếm khi không bố láo sủa ngược “không mượn huynh xen vào” mà khe khẽ “ừ” một tiếng, chui vào kiệu hoa. Nhạc mừng vang lên, kiệu hoa được bốn gã kiệu phu khiêng đi theo tuyến đường mà những tân nương mất tích từng đi qua, từ thôn Trương Bách xuất phát đến thành Hà Dương. Tiết Lãng ngồi trong kiệu, nhớ lại dáng vẻ người ta trùm khăn cho mình, vừa thấy quá hoang đường, vừa kiềm không nổi nhịp tim như trống dồn. Hắn chìm vào suy nghĩ, mãi đến khi tiếng gió ngoài kiệu biến đổi. Ánh mắt Tiết Lãng sắc bén hẳn lên, nín thở cảm nhận, bắt được một hơi thở dao động giữa không trung. Là quỷ khí. Quả nhiên có yêu ma quấy phá! Tiết Lãng không manh động mà yên lặng chờ. Tiếng gió bên ngoài càng lúc càng dữ dội, đám kiệu phu đứng còn không vững, hoảng sợ la hét, cỗ kiệu rung lắc rồi bị thả xuống đất. Ngay sau đó, màn kiệu được vén lên, gió âm xộc vào. Tiết Lãng cụp mắt, dưới lớp khăn, hắn thấy một bàn tay trắng bệch thò đến bắt lấy cổ tay mình. Bàn tay kia không có độ ấm của con người, ngón tay nhỏ dài, móng sơn đỏ chót, hẳn là nữ quỷ. Tiết Lãng không phản kháng, hắn dùng tay kia giữ khăn trùm đầu, thân thể chợt nhẹ bẫng, hắn bị nữ quỷ mang ra khỏi kiệu, cưỡi gió mà đi, sau đó hai chân chạm đất. Nữ quỷ buông tay hắn, hỏi, “Cô vẫn ổn chứ?” Đã là quỷ còn biết quan tâm người ta vậy sao?! Tiết Lãng thấy có gì đó không bình thường, mà bây giờ cũng chẳng cần ngụy trang nữa, bèn xốc khăn lên. Hắn nhanh chóng quan sát xung quanh, thấy mình đang đứng trong một cái hang khuất trong vách đá, vị trí vô cùng bí mật, thảo nào không ai tìm được các tân nương mất tích. Hắn âm thầm cho hạc giấy truyền tin rồi nhìn nữ quỷ trước mắt, có hơi bất ngờ. Nữ quỷ nào phải ác quỷ mặt xanh nanh vàng như trong tưởng tượng, mà là một cô nương xinh xắn chỉ chừng mười sáu tuổi, ngạc nhiên hơn là nàng ta cũng mặc áo cưới! Chỉ có khác một điểm… Tiết Lãng nhìn xuống ngực nữ quỷ, nơi đó bị đóng một cây đinh sắt thô, máu me đầm đìa nhưng lại trùng với màu áo cưới, nếu không nhìn kỹ sẽ không phân biệt được. Nữ quỷ thấy mặt hắn cũng sửng sốt, “Cô… cô là cô nương nhà ai?” Nàng nhanh chóng nhận ra điều bất thường, nét mặt chuyển từ nghi ngờ sang cảnh giác, “Chờ đã, ngươi… ngươi là đàn ông sao? Ngươi là ai?!” “Ta không phải người xấu.” Tiết Lãng thử thăm dò, “Cô là Nhị Phượng, Quế Hoa hay Nhị Nha?” Nghe mấy cái tên quen thuộc, nữ quỷ ngẩn người, song vẫn chưa yên tâm, “Rốt cuộc ngươi là ai? Có phải Triệu huyện lệnh sai ngươi đến không? Lão ta hại chết một người còn chưa thấy đủ, chẳng lẽ muốn tất cả thiếu nữ vô tội chôn cùng?!” Tiết Lãng nhìn thái độ phẫn nộ cùng biểu cảm bi ai của nữ quỷ, chợt hiểu ra điều gì. Ngoài hang có tiếng bước chân, nhóm Mạnh Trần nhận được tin lập tức chạy đến. Nữ quỷ thấy đông người thì hoảng sợ, nhưng sau đó nàng nhận ra trên người họ có linh lực dao động thì kinh ngạc, “Các ngươi… là người tu tiên sao?” Tiết Lãng gật đầu. Mạnh Trần cũng thấy cây đinh ghim sâu vào lồng ngực nữ quỷ, ánh mắt tỏ vẻ nuối tiếc, nhẹ giọng hỏi, “Cô chính là cô nương được gả vào nhà Triệu huyện lệnh đúng không?” Nữ quỷ ngơ ngác nhìn y, bỗng dưng trào nước mắt. Nàng vốn không phải quỷ, nàng sinh ra ở thôn Trương Bách, tên A Sở, năm nay mới mười bảy. Nửa tháng trước, cha mẹ nói có bà mối đến xe duyên cho nàng với con trai độc nhất của Huyện lệnh thành Hà Dương. Hôn phu mười tám tuổi, chưa vợ, nàng mà gả vào sẽ thành con dâu của Huyện thái gia thành Hà Dương. Nàng bàng hoàng, không hiểu cớ gì quan lão gia thành Hà Dương lại nhìn trúng con gái nhà nông như mình. Nhưng thấy cha mẹ vui mừng, lại nghĩ sính lễ có thể giúp gia đình thoát cảnh khốn khó nên nàng đành nhắm mắt đưa chân. Nàng ngồi kiệu lớn tám người khiêng, được đưa vào phủ đệ của Huyện thái gia, chẳng hiểu sao toàn thân bứt rứt, cứ thấy có gì đó không đúng. Mãi đến khi xốc khăn hỉ lên mới phát hiện điều bất thường, phủ đệ rộng lớn tuy đã treo vải đỏ, bày tiệc rượu nhưng không có khách, không có nhạc, thậm chí không có tân lang. Triệu huyện lệnh thờ ơ nhìn nàng, ra dấu tay, lát sau có hai gã đầy tớ khiêng một người mặc áo cưới đỏ, trước ngực đeo hoa đỏ, hai tay buông thõng, đầu gục xuống đến trước mặt nàng. Một gã đầy tớ nâng đầu tân lang lên, bấy giờ nàng mới thấy rõ gương mặt đó, da xám ngoét sưng phù, mắt nhắm nghiền, môi tím tái, rõ ràng là người chết! Nàng hét lên định bỏ chạy nhưng bị hai gã đầy tớ bắt lại, nhét vải đỏ vào miệng, ép quỳ trên đất. Đôi tân nhân một sống một chết, vậy mà người chủ trì hôn lễ làm như không thấy cảnh tượng oái ăm này, vẫn làm mặt nghiêm trang hô lớn, “Nhất bái thiên địa.” Nàng bị hai gã đầy tớ bắt dập đầu với thi thể tân lang. “Nhị bái cao đường.” Nàng gồng mình giãy ra, nước mắt lưng tròng, van nài nhìn Triệu huyện lệnh ngồi ở ghế trên, nhưng nàng chỉ nhận được ánh mắt hờ hững lạnh lùng. “Phu thê giao bái!” Nàng bị bắt xoay lại đối mặt với tân lang, vừa ngước lên đã gặp gương mặt chết chóc bợt bạt, nàng chỉ còn biết khóc trong tuyệt vọng. Người xung quanh lẳng lặng nhìn đôi vợ chồng mới cưới quỳ lạy, còn mỉm cười mãn nguyện. Trong mắt nàng, nụ cười đó méo mó dị hợm, chẳng giống con người mà hệt như ác quỷ bò lên từ địa ngục. Lễ hoàn thành, nàng bị dây thừng trói tay chân, nhét vào bao bố. Lúc được thả ra khỏi bao thì thấy trước mặt là một phần mộ vừa mới đào, bên trong đặt sẵn quan tài gỗ đen. Tân lang đã nằm bên trong, chỗ trống chừa ra là vị trí của nàng. Nàng liều mạng dập đầu van xin, trán bật máu, chỉ xin đối phương tha cho nàng con đường sống, nhưng cuối cùng vẫn bị nắm tóc ném vào quan tài. “Con gái à, ta cũng không còn cách nào khác. Ngày sinh tháng đẻ của con hợp mạng con ta, con đi theo nó đi.” Triệu huyện lệnh đứng trên mô đất cao nhìn xuống nàng, biểu cảm có chút thương xót, “Con đừng trách ta, có trách thì hãy trách cái mạng hèn của mình.” Lão ta vung tay, tôi tớ khiêng nắp quan tài lên, người chủ trì lại nói, “Lão gia chờ đã, tuy bát tự của thiếu gia và tân nương hợp nhau nhưng tân nương rõ là không tình nguyện. Nếu nàng ta xuống dưới cáo trạng với Diêm Vương thì rắc rối to.” Triệu huyện lệnh hết hồn, vội hỏi, “Thế phải làm sao bây giờ?” Người chủ trì, “Đóng một cây đinh vào trái tim tân nương, giam hồn phách lại thì nàng ta không thể đi cáo trạng nữa.” Vậy là nàng bị đóng đinh vào tim khi vẫn còn sống, sau đó nắp quan tài đậy lại, nàng chết trong tuyệt vọng, tăm tối, đau đớn cùng cực. Đúng như lời người chủ trì, có lẽ vì oán khí quá nặng nên nàng không thể đi đầu thai mà biến thành quỷ. Nàng hận không thể giết phứt lão Huyện lệnh để báo thù, nhưng sau khi thành quỷ nàng đã biết vài quy tắc, quỷ nào tự tiện giết người sẽ biến thành lệ quỷ đánh mất lý trí, lúc đó sẽ bị tu sĩ truy bắt hoặc bị Thiên Đạo diệt trừ. Nàng còn một tâm nguyện, đó là về thăm cha mẹ và em trai lần cuối. Nàng bay về thôn Trương Bách, sợ người thân thấy mình sẽ bị dọa nên núp bên ngoài nhìn vào cửa sổ. Nàng thấy mẹ ngồi trên giường, trước mặt là một rương vàng bạc châu báu, bà khua mấy hạt châu lấp lánh, buồn bã thở dài, “Tôi thấy có lỗi với A Sở quá…” “Chết cũng chết rồi, bà hối hận cũng có ích gì đâu.” Cha nàng cau mày, “Bà đừng nhắc mãi, người ta nói chỉ cho nó uống chén rượu rồi đưa đi an táng, không đau đớn gì hết.” “Biết làm sao được.” Mẹ nàng lẩm bẩm, “A Mao và A Lượng sắp tới tuổi rồi, nhà mình nghèo rớt mồng tơi, tiền đâu mà xây nhà cho tụi nó cưới vợ đây?” Cha nàng “ừ” một tiếng, nói khẽ, “Phải rồi, mấy người đó nói họ vẫn cần con gái làm âm hôn đấy.” “Thì sao?” “Con trai nhà Huyện thái gia ra ngoài săn thú cùng mấy thiếu gia thân thiết, chẳng may bị rắn độc cắn chết hết. Mấy nhà khác nghe nói nhà Huyện thái gia tổ chức âm hôn nên cũng lũ lượt làm theo.” Cha nàng xoa tay, đôi mắt vẩn đục lấp lóe, “Họ bảo nếu chúng ta tìm cho họ thêm mấy cô gái nữa thì sẽ chia cho chúng ta ba phần tiền.” Mẹ nàng có vẻ dao động, bà suy tư chốc lát rồi vẫy tay, nói nhỏ, “Hình như nhà thợ rèn đầu thôn có đứa con gái tên Quế Hoa thì phải? Cha của con bé Nhị Phượng tối ngày ăn chơi lêu lổng, ông giả bộ đi hỏi mẹ của Nhị Phượng xem sao, không chừng thành công đó…” A Sở trơ mắt nhìn cha nàng gật đầu, khoác áo đẩy cửa đi đến nhà Quế Hoa và Nhị Phượng.
Hóa Ra Sư Đệ Phản Diện Yêu Thầm Ta 42 Bạch Bích Editor Vện Đồng Trọng tắt thở ngã quỵ xuống đất. Mạnh Trần rút kiếm ra, thân kiếm vẫn sáng như tuyết, không bám một giọt máu. Y nhận ra Đồng Trọng khác thường cũng nhờ Tiết Lãng nhắc nhở. Trước khi đến biên trấn, y cùng Tiết Lãng điểm lại một loạt sự kiện ở kiếp trước, lúc Tiết Lãng biết trong nhóm đệ tử được phái đến biên trấn có Đồng Trọng, gã lại còn tổ đội với y thì tức thì biến sắc, đập bàn đứng bật dậy, “Thằng này có vấn đề!” Mạnh Trần kinh ngạc, “Là sao?” Tiết Lãng nghiến răng nghiến lợi, “Nó là biến thái!” Mạnh Trần chỉ có ấn tượng với Đồng Trọng qua việc gã hãm hại Tiết Lãng trong bí cảnh Thái Hư, bèn hỏi, “Biến thái kiểu gì?” Tiết Lãng không chịu kể, chỉ nghiêm mặt nói với y, “Nói chung là Đồng Trọng có mưu đồ xấu xa với huynh, mặc kệ nó có phải hung thủ hay không thì huynh cũng phải chú ý nhiều hơn.” Mạnh Trần ghi nhớ cái tên Đồng Trọng, dưới yêu cầu mạnh mẽ của Tiết Lãng, y mặc thêm áo Giao Ti mà mình đã tặng Tiết Lãng. Áo Giao Ti là pháp khí phòng ngự cực phẩm, không sợ nước lửa cũng như chất độc, đồng thời vô hiệu hóa phần lớn bùa chú. Nhờ vậy mà y mới thoát được sự khống chế của bùa Con Rối, tương kế tựu kế vạch trần bộ mặt thật của Đồng Trọng. Tuy nhiên, Đồng Trọng sử dụng bùa Con Rối với y là vì ham muốn cá nhân, y không tin gã dám thao túng y giết những đệ tử khác rồi gán tội y là ma tu. Thứ nhất, Đồng Trọng không có động cơ để làm vậy. Thứ hai, sức mạnh của bùa Con Rối phụ thuộc vào tu vi của người thi thuật. Kiếp trước, Mạnh Trần chưa đạt đến cảnh Hóa Thần nhưng dẫu gì cũng là cao thủ Nguyên Anh, còn Đồng Trọng chỉ mới ở Trúc Cơ, gã có thể dùng bùa Con Rối khiến ý thức của y ngủ say đã là cố gắng lắm rồi, làm sao đủ sức sai khiến y giết người. Thứ ba, lúc được tìm thấy thì Đồng Trọng cũng hôn mê, nếu không phải gã tự biên tự diễn thì tức là ở hiện trường còn có người thứ ba. Mạnh Trần suy tư trong chốc lát rồi dán bùa Con Rối lên lưng, đến ngồi ở góc tường, hai mắt vô hồn. Trên nóc căn nhà cách ngõ hẻm không xa, ba bóng người âm thầm mai phục, chỉ để lộ sáu con mắt sáng lập lòe. Tiêu Quan nhìn Mạnh Trần ngồi giả điên ở góc tường, ngơ ngác hỏi, “Y làm gì thế?” Triệu Tịnh Thần ngẫm lại màn kịch vừa rồi, ngập ngừng bảo, “Chắc là cắm sào chờ nước, hình như Mạnh sư huynh đang đợi ai đó cắn câu.” “Ồ.” Tiêu Quan gật đầu, mặt vẫn còn sợ hãi, “Ê, sao hai ngươi bình tĩnh quá vậy? Mấy câu của Đồng Trọng làm ta hoang mang quá, hình như nó… thích Mạnh Trần hả? Cái loại thích đó đúng không???” Triệu Tịnh Thần, “Chắc vậy.” Tiêu Quan sững sờ, “Nhưng… nhưng hai người họ đều là đàn ông mà?!” Tiết Lãng luôn dán mắt vào Mạnh Trần rốt cuộc cũng có phản ứng, hắn bất mãn trừng Tiêu Quan, “Đàn ông thì sao? Sư huynh phân biệt giới tính à?” “Cũng không phải.” Tiêu Quan gãi đầu, vẻ mặt rối rắm, “Trước kia ta có nghe qua chuyện tu sĩ đồng tính kết bạn đời, giờ mới tận mắt thấy nên hơi, hơi…” “Có biến.” Tiết Lãng ngắt lời hắn, tập trung cao độ nhìn Mạnh Trần, “Yên lặng, kẻo rút dây động rừng.” “Cái này thì ngươi khỏi lo.” Tiêu Quan cười, “Tịnh Thần đã mượn Tự Tại Đỉnh của Dữu trưởng lão rồi, pháp khí cấp thánh đấy, ngoại trừ tôn giả Đại Thừa thì không ai phát hiện ra chúng ta đâu.” Hai ngày trước, Mạnh Trần tìm Tiêu Quan và Triệu Tịnh Thần, muốn nhờ hai người họ giúp đỡ. Hai người giật cả mình, làm đồng môn bao nhiêu năm nay, số lần Mạnh Trần chủ động bắt chuyện với họ ít đến nỗi đếm được trên đầu ngón tay, huống hồ là chủ động nhờ họ hỗ trợ. Bất ngờ thì bất ngờ, nhưng hai người vẫn đồng ý không chút do dự, nghiêm túc hỏi y cần họ làm gì. Mạnh Trần nhờ Triệu Tịnh Thần đi mượn Tự Tại Đỉnh của sư phụ, pháp khí này có thể che giấu hơi thở, hình ảnh và âm thanh, sau đó bảo họ đến biên trấn trước. Tiêu Quan tưởng Mạnh Trần ngại ma tu khó đối phó nên mới nhờ hắn và Tịnh Thần đến giúp, không ngờ sau khi đến biên trấn, Mạnh Trần lại bảo họ phối hợp với Tiết Lãng. Tiết Lãng sử dụng Tự Tại Đỉnh, dẫn hai người âm thầm theo đuôi Mạnh Trần. Mới đầu Tiêu Quan và Triệu Tịnh Thần còn chưa hiểu đầu cua tai nheo, mãi đến khi chứng kiến Đồng Trọng giở thủ đoạn dơ bẩn với Mạnh Trần. “Ta cứ tưởng Đồng Trọng là người thành thật, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.” Tiêu Quan xoa cằm, hỏi Tiết Lãng, “Trước đó ngươi đã biết Đồng Trọng có mưu đồ bất chính rồi hả?” Tiết Lãng “ừ” một tiếng. “Muốn trách thì phải trách Mạnh Trần, tu vi đã cao lại còn đẹp.” Tiêu Quan sờ mặt mình, “Nhưng biết làm sao được, có người bẩm sinh vạn người mê mà, như ta nè…” Đúng lúc này, Tiết Lãng và Triệu Tịnh Thần cùng ra dấu im lặng, Tiêu Quan nghiêm túc trở lại, tập trung quan sát tình hình trong hẻm. Một bóng người đột ngột xuất hiện trong hẻm vắng. Người kia đội mũ mạng đen, khoác áo choàng đen, mặt che kín mít. Áo choàng rộng giấu đi dáng người, song vẫn có thể nhìn ra người này không cao. Tiết Lãng nín thở nhìn chòng chọc cách bước đi uyển chuyển của người kia, trong đầu chợt nảy ra một ý nghĩ… Hình như đó là phụ nữ. Người kia đi đến bên cạnh Đồng Trọng, nhìn thoáng qua vết thương do kiếm đâm rồi bước đến trước mặt Mạnh Trần, lẳng lặng quan sát y. Mạnh Trần hơi cúi đầu, ánh mắt vô hồn, không hề nhận ra có người đang đứng trước mặt, trong tay còn cầm bội kiếm, thấp thoáng thấy được một góc giấy vàng lộ ra sau lưng. Hiện trường này rất dễ khiến người ta đưa ra kết luận rằng đệ tử thiệt mạng đã sử dụng bùa Con Rối với Mạnh Trần, nhưng vì tu vi không đủ nên bị y phản đòn giết chết. Mà người trúng bùa Con Rối tuy không bị khống chế nhưng vẫn mất ý thức. Người đội mũ mạng cười khẽ, thuận thế khom lưng lấy bội kiếm trong tay Mạnh Trần. Tiêu Quan và Triệu Tịnh Thần hoảng hốt, định lao xuống thì bị Tiết Lãng giơ tay cản lại. “Chờ đã.” Tiết Lãng vẫn bình tĩnh, tập trung quan sát từng cử động của người áo choàng đen. Người kia sẽ không giết Mạnh Trần. Tình huống y hệt kiếp trước, khi ấy Mạnh Trần thật sự mất ý thức, người áo choàng đen không giết y mà biến thành hình dáng của y, sau đó giết đệ tử Thái Huyền Tông để đổ tội cho y. Tiết Lãng nghiến răng, lửa giận bốc ngùn ngụt trong đôi mắt. Người này chẳng những muốn giết Mạnh Trần mà còn muốn hại y thân bại danh liệt! Đúng như dự đoán của Tiết Lãng, người áo choàng đen cầm kiếm, thong thả ra khỏi con hẻm, theo từng bước đi, thân hình của người kia từ từ biến hóa, vóc dáng cao lên, sau khi cởi mũ mạng, gương mặt đã trở thành dáng vẻ của Mạnh Trần! “Thuật Hóa Hình!” Triệu Tịnh Thần hô thất thanh, chợt hiểu ra, “Chẳng lẽ tên kia muốn…” “Mạnh Trần” đến chỗ hẹn tập hợp, lát sau, bốn đệ tử lục tục quay về, thấy y chờ sẵn thì lập tức đến báo cáo tình hình. “Mạnh Trần” xoay người lại, mũi kiếm lóe ánh sáng lạnh lẽo… “Ngay bây giờ!” Tiết Lãng quát lớn, cùng Tiêu Quan tung người xuống, rút kiếm đánh về phía Mạnh Trần giả. Triệu Tịnh Thần nhanh chóng bắn đạn tín hiệu lên trời, xin Thái Huyền Tông chi viện khẩn cấp! Đạn tín hiệu nổ giữa không trung, phát ra ánh sáng đỏ chói mắt. Mạnh Trần giả nghe tiếng động thì biến sắc, thân hình nhoáng lên, tránh chiêu kiếm của Tiết Lãng và Tiêu Quan, toan tháo chạy. Nhưng vừa xoay người thì bước chân chợt khựng lại. Một người mang gương mặt giống như đúc đứng chặn trước mặt. Các đệ tử ngơ ngác nhìn hai Mạnh Trần, ai nấy tròn mắt há miệng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. “Đã dùng trăm phương nghìn kế để làm đến bước này, sao giờ lại vội vã bỏ đi thế?” Mạnh Trần nói, “Ở lại thêm một lát đi.” Mạnh Trần giả nheo mắt, cất giọng lạnh lùng, “Vừa rồi ngươi giả vờ?” Mạnh Trần không trả lời, chỉ bình tĩnh hỏi, “Rốt cuộc ngươi là ai?” Mạnh Trần giả cười giễu, đôi mắt giá lạnh lướt nhìn vòng vây toàn thanh thiếu niên trẻ tuổi, ánh mắt như hổ rình mồi, “Vốn dĩ chỉ cần ba, bốn người chết. Tiếc quá.” Vừa dứt lời, một luồng uy áp đáng sợ bộc phát! “Luyện Hư!” Tiêu Quan kinh ngạc rống lên, “Cẩn thận!” Tên áo choàng đen này thế mà có tu vi cảnh Luyện Hư! Ở đây ngoại trừ Mạnh Trần thì phần lớn đệ tử đều ở cảnh Kim Đan, uy áp của cường giả Luyện Hư như tảng đá đè lên lồng ngực khiến họ không thở nổi, khóe miệng trào máu. Mạnh Trần quyết đoán ra lệnh, “Tiêu Quan Tịnh Thần dẫn mọi người chạy mau!” Tiêu Quan và Triệu Tịnh Thần không dám cậy mạnh, lập tức dìu mấy đệ tử đứng không vững chạy thục mạng. Triệu Tịnh Thần tháo bội kiếm của mình ném cho Mạnh Trần, “Mạnh sư huynh, bắt lấy!” Mạnh Trần chụp lấy kiếm giữa không trung rồi đâm về phía tên áo choàng đen, động tác như nước chảy mây trôi. Cảnh Luyện Hư chỉ dưới mỗi Đại Thừa, cách cảnh Hóa Thần muôn sông nghìn núi, Mạnh Trần tự biết mình không thắng nổi nhưng không thể rút lui. Đây là cơ hội duy nhất, y phải biết tên này rốt cuộc là ai! Cùng lúc đó, Tiết Lãng từ hướng khác xông lên tập kích Mạnh Trần giả. Ánh mắt Mạnh Trần giả toát vẻ châm chọc, mũi kiếm ngưng tụ linh lực lạnh thấu xương chém về phía hai người! Thế kiếm mang theo cuồng phong cắt da cắt thịt, Mạnh Trần và Tiết Lãng nhanh chóng né đòn, chưa kịp đứng vững thì chiêu kiếm mạnh tựa nghìn quân tiếp tục bổ xuống… Mạnh Trần giả rõ ràng muốn kết liễu y! Nhưng Mạnh Trần nào dễ giết như vậy, chưa kể bên y còn có Tiết Lãng. Nghiêm khắc mà nói thì đây là lần đầu hai người kề vai chiến đấu song lại cực kỳ ăn ý, cả hai không đánh trực diện với Mạnh Trần giả mà dùng Đạp Lưu Ba để tránh những đòn trí mạng, đồng thời cầm chân Mạnh Trần giả, kéo thêm thời gian. Dường như Mạnh Trần giả cũng biết viện quân sắp đến, ánh mắt toát vẻ phẫn hận cùng không cam lòng, tên đó vứt kiếm, vận khinh công bay đi. Khóe mắt Mạnh Trần máy một cái, biết đối phương muốn bỏ chạy, bèn lập tức đuổi theo! Tiết Lãng thầm nghĩ không xong, cuống cuồng gào lên, “Cẩn thận!!” Quả nhiên, Mạnh Trần giả đột ngột xoay người trên không, nâng tay chưởng vào ngực Mạnh Trần! Mạnh Trần không mảy may dao động, ánh mắt kiên cường như sắt thép, dù bị đánh trúng cũng quyết cản đường đối phương! Ngay lúc này, một luồng sáng trắng từ xa phóng đến đánh văng Mạnh Trần giả, nhanh đến mức không ai kịp nhìn thấy. Mạnh Trần giả rơi xuống đất như chim gãy cánh. Luồng ánh sáng thứ hai nối gót theo sau, Mạnh Trần giả phun máu, không duy trì nổi thuật Hóa Hình, bị đánh về nguyên hình! Tiên kiếm từ trên trời hạ xuống, Chung Ly Tĩnh ung dung đáp đất, phía sau là Thái Huyền chưởng môn cùng các trưởng lão. Mạnh Trần thở phào, rồi lại sầu vì chuyện khác. Y vốn không muốn làm kinh động đến Chung Ly Tĩnh. “Có chuyện gì vậy?” Dữu Niên kinh ngạc nhìn người áo choàng đen, “Tên này là ma tu à?” Vừa rồi nhận được tín hiệu báo nguy, Dữu Niên và Bộ Vân Kiên vốn định dẫn theo vài đệ tử đắc lực đến cứu, ai ngờ lại thấy Chung Ly Tĩnh ngự kiếm từ Thiên Cực Phong bay đến biên trấn. Việc này khiến cả môn phái xôn xao, ngay cả chưởng môn cũng đích thân đi một chuyến xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Triệu Tịnh Thần tiến lên thưa với Dữu Niên, “Sư phụ, tên này không rõ lai lịch, gã dùng thuật Hóa Hình biến thành hình dáng của Mạnh sư huynh, muốn giết sư đệ đồng môn hòng đổ tội cho huynh ấy!” Nghe thế, mọi người bàng hoàng, Tiêu Quan cũng nói, “Đúng thế, con và Tiết sư đệ tận mắt nhìn thấy, chúng con có thể làm chứng!” Mạnh Trần xâu chuỗi lại sự việc, tường thuật tất cả hành vi mà Đồng Trọng và tên áo choàng đen đã làm, cả việc y lập kế dụ rắn rời hang, đương nhiên đã giấu bớt vài việc không thể nói. Mọi người nghe mà kinh hồn bạt vía. Thử nghĩ lại, nếu trước đó Mạnh Trần không nhạy bén phát hiện điều khác thường, thật sự trúng bùa Con Rối, rồi bị tên áo choàng đen giả mạo mình giết chết đồng môn, thì sau này y có mười cái miệng cũng chẳng thể nào chứng minh mình vô tội! “Rốt cuộc tên này là ai?!” Trưởng lão Phó Nghiêm ghét ác như thù, nghe xong thì đi phăm phăm đến chỗ tên áo choàng đen, cười gằn, “Dám làm chuyện ác độc táng tận lương tâm, cớ sao không dám dùng mặt thật gặp người? Để ta xem kẻ nào to gan, hao tâm tốn sức hãm hại đệ tử Thái Huyền ta!” Ông giật mũ mạng và áo choàng của tên kia. Mái tóc dài xổ tán loạn, dưới mũ mạng là dung nhan trắng trẻo lạnh lùng. Không khí như ngưng đọng, Triệu Tịnh Thần không dám tin, “Bạch… trưởng lão?” Người trước mắt rõ ràng là trưởng lão Bạch Bích của Thúy Hà Phong! Lửa giận của Phó Nghiêm thoáng chốc bị đóng băng, Dữu Niên và Bộ Vân Kiên cũng kinh hãi, ngay cả chưởng môn cũng không ngờ được, “Bạch Bích?” Ông cau mày, giọng trầm xuống, “Bọn ta cần một lời giải thích.” Bạch Bích ho một tiếng, lau máu nơi khóe môi, ánh mắt hơi dừng ở Chung Ly Tĩnh rồi thản nhiên nhìn chỗ khác. Bà ta nhếch môi, “Mọi chuyện do ta làm, không có gì để giải thích.” “Tại sao ngươi hãm hại Mạnh Trần?” Dữu Niên vẫn không tin nổi, “Nó có hiềm khích gì với ngươi? Nhưng nó chỉ là một tiểu bối! Thù hận lớn cỡ nào mà ngươi lại dùng thủ đoạn ác độc đê tiện, đổ oan cho người vô tội như vậy?!” Đây cũng điều Mạnh Trần muốn biết. Trước đó, làm thế nào Mạnh Trần cũng không ngờ được hung thủ hại mình lại là Bạch Bích. Y và Bạch Bích hầu như không hề quen biết, đối với y, Bạch Bích cũng chỉ là một vị tiền bối, thi thoảng gặp thì lễ phép hành lễ. Y chưa bao giờ bất kính, cũng chưa từng làm gì thất lễ với bà ta. Vậy mà không ngờ Bạch Bích hận y đến mức muốn y chết còn chưa đủ, bà ta muốn y sống không bằng chết. “Không có nguyên nhân gì hết.” Bạch Bích nhắm mắt, vẻ mặt hờ hững, “Tự ta muốn làm vậy, chỉ thế thôi.” Sau đó ai hỏi gì bà ta cũng không hé răng, chưởng môn lắc đầu, ra lệnh, “Áp tải vào địa lao Thái Huyền, trông coi nghiêm ngặt.” —o0o— Vụ việc được ém xuống, ngoại trừ các trưởng lão và đệ tử có mặt ở hiện trường thì không còn ai biết. Dù sao thì việc đường đường là trưởng lão một núi mà lại dùng thuật Hóa Hình hãm hại một đệ tử thật sự không mấy vẻ vang. Bạch Bích bị giải vào địa lao, chưởng môn đích thân đến lấy lời khai hai lần mà bà ta vẫn cương quyết không nói một chữ. Hôm nay, Mạnh Trần xin phép chưởng môn vào địa lao một chuyến. Địa lao Thái Huyền là ngục tù nhân tạo được đào dưới lòng núi, không giống Chấp Pháp Đường, những ai bị tống vào đây đều phạm phải trọng tội hoặc kẻ đại gian đại ác đi theo tà đạo. Kiếp trước Mạnh Trần từng bị nhốt ở đây nên cũng coi như quen đường quen lối, y khéo léo từ chối đề nghị dẫn đường của đệ tử canh ngục, một mình đi đến phòng giam của Bạch Bích. Trong ấn tượng của mọi người, trưởng lão Bạch Bích của Thúy Hà Phong luôn lạnh lùng như trăng, dung mạo đẹp đẽ không tì vết, còn có tu vi cảnh Luyện Hư, là nhân vật nức tiếng gần xa trong giới tu chân, cũng là người được vô số đệ tử trong phái tôn sùng. Hiện giờ bà ta rơi vào chốn lao tù, tay chân mang xiềng xích mà thái độ vẫn ung dung, chẳng thấy một chút thảm hại. Thấy Mạnh Trần đến, bà ta chỉ nhẹ nhàng ngước cặp mắt vô cảm nhìn y, “Ta biết ngươi sẽ đến.” “Vì ta nghĩ mãi không ra.” Mạnh Trần nói, “Ta không hiểu tại sao bà phải làm như vậy.” Hai người không oán không thù, cũng không xung đột lợi ích, tại sao Bạch Bích lại hãm hại y? Người phụ nữ trong ngục lẳng lặng nhìn y, nét mặt từ từ thay đổi, có thương hại, có căm hận, có bi thương. “Mạnh Trần.” Bà ta lên tiếng, chất giọng trong trẻo vang vọng khắp địa lao, tựa băng tuyết ngấm vào tim Mạnh Trần từng chút một. “Ngươi thật sự không biết sư tôn tốt của ngươi ôm tâm tư gì với ngươi sao?”
hóa ra sư đệ phản diện yêu thầm ta