Chương 1. Mai Như trùng sinh!!!!! Nắm chặt lấy cây trâm, nàng ngơ ngác ngồi trước gương nhìn nữ nhân mà trong gương phản chiếu, vẫn hàng mi ấy, vẫn đôi mắt ấy, quả nhiên chính là nàng. Nhưng vừa một lúc trước, chính nàng đã cầm lấy cây phù dung trâm này đâm vào ngực Thịnh Sủng Chi Hạ Chương 66 Thịnh Sủng Chi Hạ Chương 63 Mùng mười tháng giêng, Đỗ lão thái thái muốn đi chùa Liên Hương. Tuy rằng bà muốn tác hợp A Du cùng Mạnh An, lại cũng không thể làm quá rõ ràng, đơn giản dẫn Mai Như cùng Mai Bình đi cùng. Huống chi, Định Quốc Công phủ yến khách hôm mùng ba, Mạnh lão thái thái lặng lẽ đánh giá Tuần Tuần. Truyện Thịnh Sủng Chi Hạ - Chương 7. Edit: Gấu - -----Kinh thành tuy lớn, nhưng chỉ sợ chưa đến hai ngày, chuyện Mai Thiến rơi xuống nước sẽ truyền đến tai tất cả mọi người. Chương 44. Chương trước Chương tiếp. Thịnh Hạ thưởng thức khúc đàn sinh nhật tuy rằng có sai vài nhịp. Đây là lần thứ ba Nhậm Ngạn Đông chúc mừng sinh nhật cùng cô. Lần đầu tiên là khi bọn họ mới vừa yêu nhau mấy tháng. Đến sinh nhật, cô nói ' tam ca, anh xem anh đã bán đất ở quận hoàng mai, hà nội. bÁn mẢnh ĐẤt phỐ thỊnh liỆt hoÀng mai 68m c4 chỈ 11 tỶ lÔ gÓc kinh doanh kinh doanh ĐỈnh cỦa ĐỈnh- trƯỚc nhÀ Ô tÔ tẢi trÁnh- lÔ gÓc thoÁng vĨnh viỄn- sỔ vuÔng hoa hẬu - chia Đc 2 cĂn mô tả: + vị trí kinh doanh đỉnh - 3825784 0abka. Thịnh Sủng Chi Hạ – Nhĩ Nguyên là truyện ngôn tình trọng sinh ngược tâm đặc sắc về Yến Vương phi Mai Như kiêu căng phách lối bị Yến Vương Phó Tranh một đời ghẻ lạnh xem như thế thân. Đằng sau bức màn sủng ái che giấu nỗi khổ chẳng ai thấu. Kiếp trước người người hâm mộ Mai Như lấy tấm chồng tốt, hưởng trọn sự sủng ái của Yến Vương lẫn vinh hoa phú quý. Thế nhưng cuối cùng nàng lại chết vì tự sát. Cả một đời làm thế thân, cả một đời làm con rối, cả một đời bị ghẻ lạnh. Sống lại kiếp này, Mai tam cô nương thật sự không muốn chịu đựng nỗi uất ức như vậy nữa! Tóm tắt bằng một câu Đằng sau bức màn sủng ái che giấu nỗi khổ chẳng ai thấu. ****** Kiếp trước Mai Như kiêu căng phách lối là nữ nhi được nuông chiều, lại phải lòng Phó Tranh, cun cút như con cún nhỏ vẫy đuôi theo chủ, chỉ cần chàng nhìn 1 cái lập tức bỏ qua tất cả để đến. Trọng sinh kiếp này Mai Như không có bàn tay vàng, vẫn không tâm cơ và cũng chả tỏa sáng mấy. Trải qua mười mấy năm mài mòn tình yêu, dùng nửa đời để yêu, để hy vọng, để trông ngóng một người, cho đến khi người và đời giày xéo, mài mòn nàng đến rỗng tâm. Cái khoảng trống đó, nói lấp là lấp được sao?! Kiếp trước, Phó Tranh là hoàng tử không được sủng, yêu chị của nữ Mai Như đẹp như thiên tiên lại dịu dàng tốt tính, nhưng cưới Mai Như làm vương phi. Sau đó là chuỗi ngược ngược ngược, ngược đến khi tình cạn tâm mòn. Kết cục chỉ còn một nỗi uất hận hận hận của nàng dành cho hắn. Kiếp này, Phó Tranh gặp Mai Như trước, lại phải lòng nàng. Một Phó Tranh thiếu tình thương nên chưa từng biết thế nào là thương, thế nào là yêu một người. Thật tình rất đáng hận, cũng vô cùng đáng thương. Thể loại Ngôn tình, cổ đại, HE, tình cảm, trọng sinh, nữ cường, ngược nam Số chương 135 Ai mà không ghẹn tị với Mai Như khi nàng được gả vào gia đình giàu sang quyền thế, đã vậy còn được Yến Vương sủng ái vô hạn, nói rằng chuyên sủng cũng không quá. Thế nhưng, nàng tự sát. Cả đời làm thế thân, con rối, cả đời cô đơn. Sống lại kiếp này, Mai Tam tiểu thư không thể cứ sống nghẹn khuất như kiếp trước. 1. Nữ chính đủ cứng, không dễ mềm lòng như bao bộ trọng sinh khác 2. Nam chính kiếp trước tàn nhẫn, nhưng kiếp này ăn đủ, đảm bảo ngược nam chất lượng 3. Theo mình thấy truyện tình tiết chậm nhưng lại không nhàm chán, xoáy sâu vào tâm lý từng nhân vật. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Thịnh Sủng Chi Hạ! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Bí Mật Độc Quyền Nguyên Viện Xung Hỉ Bảo Bối Lục Phong Tranh Chocolate love Devilkjss vs Yêu Ư? Tôi Không Tin Moonlight Tổng Giám Đốc Đại Nhân Trạm Lượng Phượng Nghiên Trấn Quốc JFang Review Đề_cử Cổ_đại Trọng_sinh Ngược_nam Sạch Tên truyện Thịnh Sủng Chi Hạ Tác giả Nhĩ Nguyên Độ dài 135 chương Tình trạng Hoàn convert Link Lời nói đầu, nhiệt liệt đề cử truyện cho những bạn thích ngược, đặc biệt là ngược nam nhé. Hầu hết mấy bạn nam chính nam phụ trong này đều bị ngược không ít thì nhiều, đặc biệt anh chính bị ngược tả tơi, ngược quằn quại, đến chương cuối còn ngược, ngược mà người đọc mình cũng thấy đau thay lòng mề… Như trên hashtag có đề cập, truyện trọng sinh, chính xác là chị nữ chính trọng sinh. Kiếp trước chị gả cho Yến vương – một vị hoàng tử không được sủng ái, thậm chí còn bị ghét lơ. Khi ấy ai nấy đều hâm mộ vì chị lấy được chồng giỏi chồng đẹp còn được yêu thương, hơn nữa anh lại còn chỉ chuyên sủng một mình chị. Nhưng ở trong chăn mới biết chăn có rận, đêm động phòng, chị lẻ loi một mình đến tận bình minh; lần đầu tiên, anh chạm vào chị chỉ vì cơn say nhưng miệng anh lại lẩm nhẩm tên một người con gái khác; khi chị sảy thai đau đớn trông ngóng anh, anh lại đang gác ngoài phòng cô gái ấy; khi anh giành được ngôi, anh lại đưa chị đến lãnh cung nhường chỗ cho cô gái ấy; cuối cùng chị tự sát, kết thúc mười ba năm vợ chồng cũng kết thúc câu chuyện kiếp trước tại đây. Kiếp này, anh chị lại gặp gỡ dây dưa nhau. Motip cũ là thế, nhưng thật may diễn biến lại không thế. Không ỡm ờ, không lằng nhằng, chị tránh anh như rắn rết, nếu không phải trường hợp bất khả kháng, chị sẽ cố vờ như không thấy anh, không quen biết anh. Còn anh thì ngơ ngác tội nghiệp vì không biết mình đã làm chuyện ác tày trời gì mà khiến chị ghét đến thế. Nói một chút về thân thế nam chính. Anh này đúng là ăn đủ hành của tác giả. Phó Tranh tên anh – là con thứ bảy của Hoàng đế, mẹ anh là một vũ cơ ngoại bang tiến cống, thân phận thấp hèn, sinh anh sau một lần được Vua sủng ái rồi ném sau đầu, bởi thế anh cũng chẳng được Vua cha để mắt. Sau anh có thêm đứa em trai – tên gọi Phó Chiêu – là con thứ mười một của Hoàng đế, mẹ anh sinh cậu em không bao lâu thì mất, hai anh em bảo bọc lẫn nhau. Lớn lên, anh trở thành một vị Vương gia nhàn rỗi không quyền không thế, bị Thái tử và các Vương gia khác chèn ép mọi mặt, cũng không có thế lực nào chống lưng ngoài mối giao thiệp khá tốt với phủ họ Hạ – là thầy giáo của anh, may ra anh nổi danh với dung mạo đẹp, tính cách ôn hoà cùng tài văn chương tranh chữ. Thật sự đọc đôi khi thấy anh đáng thương lắm, cảm giác lẻ loi cô độc của một người thân chốn cung đình mà bị hắt hủi. Nữ chính là Mai Như – Tam tiểu thư chi thứ nhất của Mai phủ – và trớ trêu, người con gái kiếp trước nam chính yêu chính là Nhị tỷ Mai Thiến của chi thứ hai. Nói về Mai Thiến, cô là một cô gái đẹp như thiên tiên, mẹ mất sớm, cô được nuôi bên cạnh Mai lão phu nhân, trường hợp khá giống Minh Lan trong Hồng Phai Xanh Thắm, bởi lẽ đó mà bà rất yêu thương cô. Cô lại ốm yếu hiểu chuyện nên càng được yêu thương hơn. Nếu so ở hiện đại, thì có thể nói Mai Thiến như một cô gái thủ đô thanh lịch, nhẹ nhàng, khéo léo, cô có thể tiếp chuyện với bất kỳ ai, dù ban đầu họ có ghét bỏ thì cô vẫn dịu dàng cười, cuối cùng dù không mến thì cũng ít ai ghét cô được. Ngay chính Mai Như, dù những chuyện kiếp trước như cây châm ngày ngày đâm vào tim cô, song cô vẫn không ghét được người chị gái này. Thậm chí kiếp này, vì lỡ dây dưa nhau mà cô còn cố gắng tác hợp cho chị gái cùng nam chính. Tiếp về nữ chính, ban đầu cô được miêu tả là một cô gái đã không xinh đẹp lại còn cực kỳ ngang ngạnh và kiêu ngạo, danh tiếng của cô trong chốn thượng lưu không mấy tốt đẹp. Âu một phần cũng vì ở nhà cô được bố mẹ anh trai cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa rồi sinh hư. Dưới cô còn có một cô em thuộc chi thứ hai cũng có tính cách khá tương tự. Vốn nhà cô thuộc chi đầu, song lại không so được với chi hai vì bố và anh trai thuộc dạng bình bình không có gì nổi trội lại còn tài tử phong lưu. Thậm chí anh trai cô còn gây chuyện hồ đồ đến nỗi hưu thê ly hôn vợ, để rồi sau này bị ngược tả tơi, và cặp này thì một đi không trở lại, gương vỡ không lại lành. Quay trở lại với nữ chính, trọng sinh, tính cách cô cứng với người cần cứng, mềm với người phải mềm, không có kiểu ỡm ờ, đưa tay rút chân, cũng không có kiểu hếch cằm ngễn cổ, ta đây là nhất. Không trả thù, không trèo với, kiếp này cô chỉ mong gia đình bình an, người thân hạnh phúc. Truyện có thể gắn mác cung đấu, gia đấu, nhưng mọi thứ chỉ dừng ở mức vừa vừa, có ghét nhau ra mặt, có ghen nhau trong lòng,… nhưng không đến mức khiến người ta cảm thấy bức bối tởm lợm. Các nhân vật phụ đủ màu đủ sắc, có người dì nổi danh tài nữ song tính cách lạnh nhạt, thẳng thắn đến mức khiến người ta nghẹn họng trân trối; cố tình tài nữ lại lấy ông chồng tướng quân thô thiển mà gặp vợ là cụp đuôi ngoan ngoãn vâng lời; có anh chàng biếu ca đúng chuẩn mọt sách, mỗi lần gặp mặt là chỉ biết hỏi thăm sức khoẻ mọi người, nếu không bảo ngừng hẳn anh phải lôi hết từ già đến trẻ trong nhà người ta ra mà hỏi, đã thế còn hay xấu hổ thẹn thùng; có cô em biểu muội nhanh nhảu đáng yêu, tính ham vui mà cứ phải ép mình tỏ vẻ đạo mạo; có cậu hoàng tử trẻ con dễ mến, chuyên đấu võ mồm và tranh ăn với nữ chính cùng 1, 2, 3,… đứa nít ranh khác; có người chị dâu quá mức hiền lành nhu nhược, nhưng thật may cuối cùng chị cũng tìm được hạnh phúc; có gã Thái tử nhớp nháp tởm lợm; có cô tiểu thư mặt tiên dạ sói… Có thể nói hầu hết tính cách của các nhân vật nam nữ đều khá nhẹ nhàng đáng mến, chỉ trừ một vài nhân vật phản diện, nhưng cuối cùng đều chịu trừng phạt thích đáng. Truyện đọc rất đã, rất sướng, đặc biệt hành văn khiến người đọc cũng đồng tình cùng các nhân vật, vui cùng vui, buồn cùng buồn, giận cùng giận, đau cùng đau. Một điểm cộng to đùng cho truyện nữa đó là sự dứt khoát và tin tưởng nhau. Chính vì điều này mà truyện không sa vào lối mòn của các tình huống cẩu huyết, tam quan bất chính. Không thể nói nữ chính hoàn toàn mất hết cảm xúc với nam chính, nhưng những ký ức cũ ngày ngày đâm vào mắt, chọc vào tim, nó như một cái xương mắc ngang họng khiến cô không dung thứ, không chấp nhận được anh nói chính xác là không dễ dàng dung thứ, chấp nhận anh dù anh đã làm rất rất nhiều chuyện vì cô. Truyện không chỉ gói gọn trong việc nhà cửa việc cung đình, mà còn là việc quốc gia việc chiến tranh, đó là hành trình đến chiến tuyến thăm người thân, là hành trình làm sứ giả sang địch quốc. Không miêu tả quá tỉ mỉ, cũng không qua loa xong chuyện, mọi thứ được cân bằng ở mức độ vừa phải khiến người đọc vừa đủ cảm nhận, vừa đủ thoả mãn. Duy một tiếc nuối đó là hai chương cuối lằng nhằng quá, đoạn này giải thích cho kiếp trước kiếp này nhưng cứ xoay qua xoay lại khiến mình cảm thấy rối rắm và cứ như tác giả cố để kết thúc cho nhanh vậy. P/s1 Mình đang chìm trong đống truyện của tác giả này, và phải nói là tác giả viết rất khá. Hâu hết là ngược nam, mà tội cái là mấy anh nam lại thuộc dạng tử tế, được cái nữ ổn nên thôi, mình thuộc team cưng nữ ngược nam mà, cuối cùng HE là được. P/s2 Sau khi đọc thêm 1 loạt bộ của bà này thì chỉ đề cử thêm 2 bộ hiện đại là Trả Nợ và Thực Cốt. Những bộ còn lại không có gì nổi bật, đọc mệt. P/s3 Bổ sung thêm tí về kiếp trước. Ban đầu anh yêu cô chị của nữ chính, lý do yêu thế nào có giải thích và mình thấy hợp lý, thuyết phục. Nhưng sau cô chị ấy bị gã Thái tử ngắm trúng rồi túm làm Thái tử phi, mà chị này đúng chuẩn ngoan ngoãn dịu hiền nên cũng tội. Nam chính gặp nữ chính, cô để ý anh trước rồi sau 2 người lấy nhau, lúc đó anh ms biết mình sai rồi, lẽ ra ko nên lấy người khác làm thế thân, thế là anh trốn tránh… Tóm lại sau này anh yêu nữ chính, nhưng kiểu cố chấp với tình cảm trước cộng một số vấn đề ngăn cách hai người nên không nhận ra hoặc đã lờ mờ nhận ra nhưng cứ cố trốn tránh. Cuối dùng bị NGƯỢC tơi bời!!! Việc Bình Dương tiên sinh chọn Mai Như quả thật làm người ta há hốc mồm. Người ngoài mỗi lần bàn tán về tin này đều ghen tỵ lẩm bẩm, “Không biết ngài ấy nhìn trúng điểm nào của tam cô nương Mai phủ…”Dù bỏ qua cái tiếng ngang ngược bốc đồng thì tam cô nương Mai phủ vẫn chẳng hề nổi bật giữa nhóm quý nữ kinh thành, vì sao Bình Dương tiên sinh lại coi trọng nàng?Phó Chiêu nghe thấy tin tuyển chọn ở trong cung, hắn cũng giật nảy mình nên vội vã kiếm cớ ghé thăm phủ đệ của ca Tranh đang ở thư phòng, hắn nghe thập nhất đệ tới bèn cất đi một chiếc hộp gấm nhỏ thêu hoa văn như ý.“Thất ca, sao tự dưng Tuần Tuần lợi hại dữ vậy?” Phó Chiêu vô tư đẩy cửa Tranh ngẩng đầu liếc hắn rồi thờ ơ đáp, “Tất nhiên tam cô nương có bản lĩnh thì mới lọt vào mắt xanh của Bình Dương tiên sinh.”Phó Chiêu bối rối lắc đầu, “Tuần Tuần có bản lĩnh gì? Ăn à? Sao lọt vào mắt xanh được?”Mai Như cũng muốn biết lý bái sư, Mai Như thử hỏi Bình Dương tiên sinh. Tiên sinh chỉ hững hờ trả lời, “Tự giác ngộ đi.”Khi bà đuổi nàng về, Mai Như lại hỏi, “Tiên sinh, học sinh nên bắt đầu học từ đâu?”Bình Dương tiên sinh bảo, “Vi sư thấy ngươi đúng là không thạo văn chương hay thơ ca…” Mặt Mai Như ửng đỏ vì bị chọc trúng nỗi đau, tiên sinh nói tiếp, “Các cô nương nên làm chuyện tương ứng với khả năng của bản thân, học theo Hàm Đan[1] chỉ tổ thành trò cười cho thiên hạ.”Câu này giải đáp thắc mắc cho Mai Như. Tức nghĩa tiên sinh đã nhìn thấu cái kế học theo Hàm Đan của Chu Tố Khanh?Bình Dương tiên sinh phân tích, “Tam cô nương vẽ bức Bất Tri Xuân khá tốt, vì vậy hãy rèn giũa thêm kỹ năng thư pháp lẫn vẽ tranh. Ngoài ra, ngươi hiểu tiếng man di nhưng chỉ biết nghe chứ không đọc được, điều này thật sự đáng tiếc. Nếu ngươi muốn thì có thể học, vi sư cũng đang thiếu người trợ giúp. Trên hết là ngươi đánh đàn sắt quá mức thê lương và đáng sợ, vi sư rất không thích. Ngươi thấy chuyển sang học đàn tứ[2] thì thế nào?”Mai Như gật đầu, nhớ kỹ từng khỏe Bình Dương tiên sinh yếu, mỗi sáng chỉ hướng dẫn nàng một canh giờ, còn lại Mai Như phải tự thân vận động. Mai Như xem văn tự của ngoại bang mà như đọc chữ trời, các ký tự kỳ quái khiến nàng có mắt như mù; nàng nghe được nhưng không thể nói và càng chẳng thể đọc. Bình Dương tiên sinh lắc đầu, ra lệnh cho nàng mỗi ngày luyện nói một canh nói là phải làm đàng hoàng đứng dưới ánh nắng chói chang và huyên thuyên bất kỳ điều gì nàng muốn, cho tới khi nàng nói trôi chảy mới tiểu nha hoàn trông chừng nên nàng lén làm biếng cũng không đầu Mai Như cực kỳ xấu hổ. Tuy nàng mồm mép nhưng nghe chính miệng mình thốt ra mấy câu từ lạ lẫm lắt léo thì nàng cứ thấy quái quái, thành thử nàng ngượng lắm. Về sau nàng đi tới bước đường cùng, bởi vì nếu không nói sẽ bị phạt đứng một canh giờ. Nàng đã phải đứng dưới trời nắng gắt trong một canh giờ – toàn thân chảy mồ hôi đầm đìa – sao chịu nổi thêm một canh giờ nữa? Mai Như hết cách nên đành cố gắng mở mồm nói thứ ngôn ngữ man di mà chả ai nghe hiểu. Việc này vừa khó vừa dễ; chỉ vài ngày sau, hễ Bình Dương tiên sinh ở bên trong hỏi gì là Mai Như ở bên ngoài có thể đáp mấy ông già Hồng Lư Tự, toàn bộ triều Đại Ngụy chắc không ai hiểu cuộc đối thoại giữa hai thầy về phủ, Mai Như âm thầm tập luyện tại phòng riêng. Nàng biết mình kém cỏi, văn chương lẫn thơ ca đều tệ. Song nàng không muốn tiên sinh mất mặt nên dốc sức học gian qua mau, tháng bảy là sinh nhật nhị tỷ tỷ. Ngày này vẫn trôi qua trong yên lặng vì Mai Thiến quyết không tổ chức ầm ĩ, nàng ấy chỉ đến chùa Liên Hương thắp nhang cúng mẹ đẻ cùng tiểu Ngô tận ngày sinh nhật Thiến tỷ nhi thì Mai Như mới nhớ đến Phó Như chưa biết làm gì để cảm ơn hắn đã tiến cử mình. Huống hồ nàng chả hiểu nổi ý hắn, vì sao nói chọn nhị tỷ tỷ rồi đột ngột đổi sang nàng?Mà không biết Phó Tranh có định bày tỏ tâm tư vào sinh nhật nhị tỷ tỷ đợi nguyên ngày nhưng phía Phó Tranh vẫn lặng thinh. Mai Như không khỏi bĩu môi, rốt cuộc bao giờ người này mới thích nhị tỷ tỷ? Chẳng lẽ nhất định phải chờ đến sau chuyến đi săn mùa thu?Nàng nhíu mày khi nghĩ tới chuyến đi săn mùa này Mai Như sẽ không đi. Đi chỉ khiến nàng đau lòng thôi, thà nhắm mắt làm ngơ còn Mai Như khó tránh khỏi lo âu vì thái tử cũng sẽ tham dự. Kiếp trước thái tử gặp nhị tỷ tỷ tại bãi săn mới biết đến nhan sắc mỹ miều kia, từ đấy nảy sinh ham muốn. Nghĩ về thái tử làm Mai Như buồn nôn; gã háo sắc, có mới nới cũ, chẳng biết gã đã chà đạp biết bao cô nương nữa. Kiếp này nhị tỷ tỷ không thể lại bị gã nhìn càng nghĩ càng thấy thái tử kinh Như biết mình nên nhắc nhị tỷ tỷ tránh xa thái tử, nhưng nàng đâu thể nói trắng ra. Nàng cân nhắc tới lui, cảm thấy hơi rối chưa tìm được cơ hội nhắc khéo nhị tỷ tỷ thì hôm nay tại Xuân Hi Đường, lão thái thái trùng hợp nhắc đến chuyến đi săn. Bà nghiêm khắc căn dặn ba cô nương trong phủ ra ngoài phải ngoan ngoãn, đừng phá vỡ quy Như nghe vậy liền hấp tấp đứng dậy, “Lão tổ tông, Tuần Tuần không muốn đi.”Lão tổ tông cười, “Ồ, đúng là chuyện lạ. Tuần Tuần mà lại không muốn đi chơi hả?”Mai Như nói, “Tuần Tuần mong được tập trung cho việc học với Bình Dương tiên sinh nên không muốn đi.”Lão tổ tông gật gù khen ngợi, “Có tiến bộ.” Bà tiếp lời, “Hoàng hậu nương cũng đi, cô nương phủ chúng ta nên tham gia chứ đừng ru rú trong nhà. Tuần Tuần thử bàn với tiên sinh xem có thể du di không.”“Con…”Mai Như định cãi nhưng Kiều thị đang ngồi cạnh nàng lại cảnh cáo, “Tuần Tuần!”Mai Như lo sốt vó, nàng thật lòng chẳng muốn đi song lão tổ tông đã hạ quyết tâm. Nhị cô nương lẫn tam cô nương Mai phủ sắp tới tuổi bàn hôn sự. Người thứ nhất xinh đẹp nhưng hơi kém tiếng về tài năng; người thứ hai kiêu ngạo nhưng vừa kiếm được chút tiếng thơm. Giờ hai người mà lộ diện trước hoàng hậu nương nương sẽ có lợi, nếu được bà ta tán thưởng thì càng Như không thể lay chuyển lão tổ tông nên đành đi hỏi Bình Dương tiên dè Bình Dương tiên sinh dễ dàng đồng ý, “Tuần Tuần, kỹ năng vẽ tranh của ngươi tiến bộ quá chậm, ra ngoài để mở rộng tầm mắt lẫn cảm hứng là chuyện vô cùng tốt.” Bà nhắc thêm, “Đừng quên bài tập hàng ngày đấy, khi về nhớ nộp hai bức tranh cho vi sư.”Mai Như hoàn toàn lâm vào thế bí, không muốn cũng phải vác bộ mặt rầu rĩ lên xe ngựa, Mai Thiến khẽ cười, “Tam muội muội không muốn đi à?”Mai Như đút nho vào miệng, thành thật đáp, “Cực kỳ không muốn.” Kiều thị chuẩn bị cho nàng rất nhiều thức ăn để nàng giết thời gian trên đường đi.“Tại sao?” Bình tỷ nhi Như thở dài, “Bên ngoài nắng như thế thì ở lại kinh thành phải hơn không.”Xe ngựa Mai phủ tới ngoài thành liền đụng trúng đoàn người đông nghịt. Đằng trước tất nhiên là loan giá của thiên tử, theo sát là phượng giá[3], kế đến là mấy phi tử được sủng ái cùng các hoàng tử. Gia đình nhà vua dẫn đầu, còn lại đều là xe ngựa từ những phủ khác nhau. Mạnh Uẩn Lan với Mạnh An cũng đi; lúc tìm được người Mạnh phủ, xe hai nhà đứng chung một chỗ. Mai Như nghe Ý Thiền nói Hạ phủ lẫn Tạ phủ đều tới và cùng chia sẻ nơi dừng xe vì hai nhà là quan hệ thông Như ghét Chu Tố Khanh, Mai Thiến lại giỏi đối nhân xử thế nên có mối giao hảo với đám người này. Đêm hôm đó, các phủ tìm nơi nghỉ chân, Chu Tố Khanh cùng Hạ Quyên đến chỗ Mai phủ để tán Thiến nói, “Tại sức khỏe ta yếu mà hai vị tỷ tỷ phải mất công lại đây.”Xe ngựa di chuyển cấp tốc làm Mai Thiến khó chịu. Trước lúc rời phủ, lão tổ tông đã dặn Mai Như rằng Thiến tỷ nhi dễ bệnh, nàng khỏe mạnh thì hãy ráng quan tâm nàng này khiến Hạ Quyên vội vàng bảo, “Thiến tỷ nhi không khỏe thì nên nghỉ sớm, chính chúng ta mới làm phiền ngươi.”“Không sao, rảnh rỗi thế này thì chi bằng trò chuyện với các tỷ muội.” Mai Thiến Như ngại nhất mấy màn xã giao rỗng tuếch. Nàng còn chưa hoàn thành bài tập hàng ngày nữa, thế là nàng tìm chỗ yên tĩnh để luyện Tố Khanh thấy nàng đi ra ngoài bèn nhìn ngoài trăng sáng sao thưa với gió nhẹ mây bay, tiếng côn trùng kêu vang giữa bốn bề là trang trại vắng lặng. Người trong nông trại ngủ sớm, họ đã thổi tắt đèn và lên giường từ lâu. Hiện tại chỉ có vài ba cửa sổ còn sáng Cầm cầm lồng đèn thủy tinh đi ở đằng trước, nàng ấy hỏi, “Cô nương muốn đi đâu?”Mai Như chỉ vị trí cạnh bờ ruộng, “Chỗ kia đi.”Nàng luyện riết thành quen, ngày nào không nói đủ một canh giờ thì miệng ngứa ngáy điều bài tập này hơi ồn, hồi nãy nàng vừa luyện trong phòng được giây lát thì Bình tỷ nhi đã ghét ra mặt. Nàng tìm nơi yên ắng để tránh bất cẩn hù dọa người khác rồi bị bắt giam vì người ta tưởng nàng là mật chủ tớ đến giữa bờ ruộng thì Mai Như mới bắt đầu thì thào luyện Cầm nghe không hiểu nên chỉ có thể đứng chờ kế một chén trà nhỏ sau, nàng ấy dần thấy mệt lẫn buồn ngủ. Thế mà tam cô nương vẫn hăng hái lẩm nhẩm những câu chữ làm người nghe phát mệt. Nàng ấy quay đầu nhìn xung quanh, hết nhìn trái rồi nhìn phải và bắt gặp–Tĩnh Cầm sợ hết hồn.“Điện…” Nàng ấy mở miệng thỉnh Tranh nhẹ nhàng lắc đầu, hắn nhìn nàng ấy bằng ánh mắt thâm trầm. Tĩnh Cầm hoảng hốt, nàng ấy lập tức cầm chắc đèn và đứng thẳng nay Mai Như không luyện đủ một canh giờ, nàng tập chừng hai khắc thì dừng lại. Bây giờ thời tiết oi bức mới đỡ hơn, nàng vừa phe phẩy quạt vừa xoay người lại. Nàng cũng hoảng sợ khi mắt nàng nhìn kỹ phía trước có gì!Tĩnh Cầm đứng cúi đầu tại chỗ, còn Phó Tranh chả biết đến cạnh nàng ấy tự lúc nào!Người này hiếm lắm mới mặc trang phục xanh đen thêu hoa văn mây vàng. Nam tử với vai rộng eo hẹp đứng dưới vầng trăng sáng, khuôn mặt đẹp sắc nét được ánh trăng trong vắt tô điểm nên càng hút Như ngẩn người rồi mau chóng bình tĩnh lại.“Điện hạ,” nàng hơi khom lưng và lạnh nhạt chào.“Tam cô nương.” Phó Tranh gật Như biết hắn cực kỳ kiệm lời, tính hắn cũng trầm nên có khi cả ngày chẳng hé miệng. Nàng không muốn lãng phí thời gian cho Phó Tranh, vì vậy nàng chủ động mở lời, “Nghe nói điện hạ tiến cử ta với Bình Dương tiên sinh, nhưng ta mãi chưa có cơ hội hỏi nguyên do cũng như cảm tạ điện hạ.” Nàng thi lễ rồi cung kính cảm ơn, từ lời nói đến cử chỉ đều hoàn hảo. Mai Như không đợi Phó Tranh lên tiếng đã nói thẳng, “Giờ là đêm khuya nên ta không tiện ở lâu bên ngoài, ngày mai ta sẽ phái nha hoàn gửi quà cảm tạ tới điện hạ.”Từng câu từng chữ hợp tình hợp lý, nhưng cứ như đang ám chỉ hắn là yêu râu lời khách sáo trên cũng chẳng giấu nổi sự chán ghét của cô nhóc này. E rằng dù hắn nói gì thì nàng vẫn sẽ ghét Tranh nhìn nàng, hắn thoáng chần chừ trước lúc bảo, “Không cần khách khí, tam cô nương đã trợ giúp bản vương tại phủ Bình Lương nên tiến cử ngươi là chuyện đương nhiên.”Vậy càng tốt, hai người không ai nợ ai. Mai Như thi lễ rồi lập tức dẫn Tĩnh Cầm rời Tranh chắp tay sau lưng, bàn tay hắn nắm chặt chiếc hộp gấm nhỏ in hoa văn như ý. Thịnh Sủng Chi Hạ - Nhĩ NguyênReads 21,541Votes 162Parts 4Reads 21,541Votes 162Parts 4Complete, First published Mar 19, 2016Thể loại ngôn tình, trọng sinh cổ đại, 1v1, trạch đấu, hoàn. Sơ lược Kiếp trước bên trong, người người hâm mộ Mai Như gả được hảo, Yến vương chuyên sủng, vinh hoa phú quý. Hết lần này tới lần khác nàng cuối cùng tự sát mà chết. Trở thành cả đời thế thân, con rối, bị cả đời vắng vẻ, sống lại một đời, Mai tam cô nương thực không nghĩ lại như vậy nghẹn khuất!745trongsinh

thịnh sủng chi hạ