Sunmi là nữ ca sĩ solo nóng bỏng không kém cạnh ai của xứ sở kim chi, ngoài những bài hát với giai điệu catchy, Sunmi còn nổi danh với vũ đạo quyến rũ, được hỗ trợ bởi nhiều backup dancer nam. Một trong số đó là anh chàng Cha Hyun Seung sáu múi mà fan hâm mộ của cô nàng chắc
Đang tiến hành. Thể loại. Comedy - Manga - Romance - Slice of Life. Lượt xem. 291.336. Em Có Thể Giữ Bí Mật Giúp Anh? Xếp hạng: 3.6/5 - 424 Lượt đánh giá. Theo dõi 7.768 Lượt theo dõi.
lời đầu tên, TVSN cám ơn em có ý tham gia nhóm TNV đọc sách nói cho người mù - Chị mời em sáng ngày mai (6/10/22) luc 9 giờ sáng . em vui lòng đến thư viện. địa chỉ: 18 B Đường Đinh Tiên Hoàng - Phường Đakao - Quận 1. Gặp anh Lộc hay cô Hồng Hà , thử giọng. Trân Trọng !
qwBe. Có phải mọi cuốn tiểu thuyết bạn đọc đều là sản phẩm của trí tưởng tượng? “Em đợi anh đến năm 35 tuổi” vừa là một cuốn tiểu thuyết cũng là một câu chuyện tình yêu có thật. Vừa đẹp vừa thê lương. Lúc làm review truyện Em đợi anh đến năm 35 tuổi này, tôi thực không dám đọc lại truyện, sợ lại phải rơi nước mắt… 1. Sơ lược thông tin truyện Tác giả Nam Khang Thể loại tùy bút, đam mỹ, ngược, SE. Văn án Một đời người, nào có thể gói trong hai chữ văn án’. Đọc truyện tại đây Tủ đam mỹ ngược 2. Review truyện Em đợi anh đến năm 35 tuổi Có bao giờ bạn tự hỏi, hạnh phúc là gì? Hạnh phúc với một đứa trẻ có thể là một que kẹo và một gói bánh. Hạnh phúc với một thiếu niên có thể là cuộc sống trường lớp vui vẻ và gia đình êm ấm. Hạnh phúc với một người phụ nữ có thể là người chồng tốt, hai đứa con thơ và một mái ấm yên bình. Hạnh phúc với một người đàn ông có thể là ngắm nhìn ba mẹ hưởng thụ cuộc sống sung túc và những bữa ăn đoàn tụ bên người thân. Nhưng với Nam Khang, hạnh phúc của anh, là người ấy. “Từ năm 1999 đến năm 2006, bảy năm thời gian đều dành để yêu con người ấy. Như thể nó đã biến thành một bộ phận trên cơ thể mình, coi sự tồn tại của nó là một lẽ đương nhiên, thậm chí có đôi khi tôi còn không thể cảm thấy có sự khác biệt nào. Nhưng nếu có một lúc nào đó thật sự phải cắt bỏ nó đi, thì nhất định sẽ không nỡ, đau, đến phát khóc.” Bảy năm, toàn tâm toàn ý yêu một người. Tâm trung hữu số, anh biết tất cả sẽ chẳng thể ở lại đến cuối cùng, nhưng anh vẫn níu giữ người đó, nhưng dù chỉ một chút, một chút thôi, anh vẫn muốn cho mình một sự ích kỉ. Cái cảm giác yêu mà không thể công khai ấy, bạn đã từng trải qua chưa? Tôi yêu một người, yêu nhiều lắm. Và chúng tôi có thể nắm tay nhau đi ngoài đường, trao nhau những nụ hôn cháy bỏng giữa quán ăn, đứng dưới gốc cây nho nhỏ mà ôm nhau giữa ngày đông lạnh giá. Chúng tôi có thể hướng thế giới này mà hét to, rằng chúng tôi đang yêu nhau, nhìn đi, chúng tôi hạnh phúc biết bao, chúng tôi đã thuộc về nhau như thế nào. Nhưng Nam Khang không thể. Anh không thể nói ra, anh sợ, rất sợ người ấy bị khinh thường. Anh thà rằng bản thân đau đớn tột cùng, đau đến không thở nổi, nhưng anh vẫn không thể để người ấy chịu tổn thương dù chỉ một chút. “Tôi là người tha thiết cầu mong anh được hạnh phúc hơn bất kì ai khác trên cõi đời này, chỉ có điều khi nghĩ đến niềm hạnh phúc đó không có phần mình, vẫn sẽ cảm thấy rất đau. Em đợi anh đến năm ba mươi lăm tuổi, nếu như tới khi ấy anh vẫn không đến, thì em sẽ tìm người khác.” Dù anh nói như vậy, nhưng tôi biết, đoạn tình này, dù anh có muốn buông, cũng buông không nổi. Anh nói anh đợi người đó đến năm ba mươi lăm tuổi. Tôi biết trong thâm anh rất rõ, dù có là ba mươi lăm, năm mươi lăm hay tám mươi tuổi, đều không có cách nào để người ấy quay về bên anh. Chỉ là anh đang tự lừa mình dối người. Anh muốn tìm kiếm một chút hi vọng le lói, một chút hạnh phúc nhỏ nhoi để tự an ủi bản thân. Nam Khang, anh vốn dĩ không thể buông tay, tâm can anh yêu sâu đậm người ấy chừng nào, anh có biết không? Cái khoảnh khắc nhìn vào tấm thiệp cưới của người ấy, đau lòng chừng nào. Khoảnh khắc anh ý thức được người đó mãi mãi không về bên mình, đau lòng chừng nào. Đau đến không thở được, đau đến tuyệt vọng. Review truyện Em đợi anh đến năm 35 tuổi“Đừng tàn nhẫn như người đang tiệc rượu tân người trầm mình nơi sông băng lạnh.” Nhân sinh, có bao nhiêu lần gặp được người có thể khiến mình toàn tâm toàn ý mà yêu thương, toàn tâm toàn ý mà mong nhớ, đến mức chẳng cần cả mạng sống. Bạn có cảm thấy tự tử vì tình là điều ngu ngốc không? Riêng với tôi, tự tử vì tình, tức là anh ấy đã yêu người kia quá sâu đậm, yêu đến không thể dứt ra, yêu đến mức không thiết cả sự sống. . Em đợi anh đến năm ba mươi lăm tuổi, nhưng em không thể đợi đến khi em ba mươi lăm tuổi. Em sẽ sống mãi ở cái tuổi hai mươi tám đầy hương vị tuổi trẻ này. Em sẽ đợi anh, vĩnh viễn. . 2008, sông Tương lạnh lẽo ôm lấy thân hình anh. Anh gieo mình vào dòng nước xiết, gieo cả tình yêu tuyệt vọng của anh. Tôi chỉ biết anh tên là Nam Khang, mà cái tên này có lẽ không phải tên thật của anh ấy nữa. Nhưng tôi biết tình cảm của anh có bao nhiêu sâu, bao nhiêu đậm, bao nhiêu bi thương cùng đau khổ. Nam Khang, nếu có kiếp sau, em chỉ mong anh có thể sống một đời trọn vẹn, sống một đời hạnh phúc, hưởng thụ được tình yêu của bản thân mình. Hơn cả một câu chuyện, hơn cả một tình yêu, đây là một cuộc đời, một con người, một Nam Khang. Anh không còn tồn tại trên thế gian này nữa, nhưng anh vĩnh viễn sống, sống trong trái tim của người đọc, sống trong trái tim của tôi, và bạn. Xem thêm >>> Góc cảm nhận truyện Diễm quỷ – Công Tử Hoan Hỉ >>> [Review] List truyện đam mỹ hay hoàn mà mình đã đọc
Một chút review thoáng qua khi cảm xúc đong đầy. Thật ra mình khá phân vân trước khi lựa chọn đọc tùy bút Em đợi anh đến năm 35 tuổi – Nam Khang. Một phần là vì trước đó cũng tình hiểu về tác giả của truyện – Nam Khang – và câu chuyện tình cảm của anh. Một phần là vì sợ không nén được mà phát khóc. Lúc mình biết đến Nam Khang cũng cảm thấy không vui một thời gian, đọc xong chắc khóc trôi trời đất mất. Biết đến tác phẩm ba năm về trước, gần đây mình mới dám đọc. Không những vậy còn đọc lại ba lần, hồi tưởng từng chút cảm giác của Nam Khang qua từng dòng chữ. Thật sự rất đau lòng! Tìm hiểu về Em đợi anh đến năm 35 tuổi, trước đó bạn nên biết về tác giả Nam Khang Bạch Khởi. Có lẽ bạn sẽ hiểu hơn về hình ảnh nhân vật trong truyện. Nam Khang Bạch Khởi 26/5/1980 – mất trong khoảng thời gian từ ngày 9/3 – 12/3/2008, anh sinh ra ở Liêu Ninh, lớn lên ở Nội Mông và là một nhà văn đam mỹ nổi tiếng trên mạng Trung Quốc với hai bút danh là Nam Khang và Bạch Khởi. Quãng thời gian anh và “người ấy” quen nhau Mùa xuân năm 2000, trong thời gian quan hệ giữa hai người vẫn còn “mập mờ”, Nam Khang cũng thử tránh né người ấy một thời gian. Anh có bạn gái, nhưng không lâu sau đã nhanh chóng chia tay. Phải đến năm 2002 hai người mới quyết định không tiếp tục đè nén tình cảm của bản thân thêm nữa. Họ chính thưc tiến tới cùng nhau, Nam Khang gọi bạn trai mình là “ông xã”. Họ cứ bình yên bên nhau như thế suốt từ năm 2002 – 2006. Sau khi tốt nghiệp đại học, Nam Khang và bạn trai chuyển đến sống chung tại một căn nhà trọ gần trường cũ. Trong cuốn Phù Sinh Lục Ký, Nam Khang đã kể lại những năm tháng thanh xuân này bằng những câu văn ngọt ngào và tràn đầy tình cảm nhất. Khác với giọng văn trong Em đợi anh đến năm 35 tuổi, Phù sinh lục kí tràn đầy ánh nắng thanh xuân rực rỡ, nhân vật “người ấy” xuất hiện trong trang văn của Nam Khang cùng những tình cảm dấu trong từng câu chữ. Dù còn phải tránh né cái nhìn của xã hội, mối quan hệ không thể công khai nhưng tình cảm vẫn thực sự ngọt ngào. Nhưng niềm hạnh phúc “trộm” về được cũng phải đến ngày hoàn trả. “Người ấy” đã không thể vì tình yêu mà vượt qua những rào cản của gia đình và xã hội. Sau khi “ông xã” đã trở thành “ông xã” của người khác, Nam Khang viết cuốn tùy bút Em đợi anh đến năm 35 tuổi. Đây cũng giống như một lời tự hứa của Nam Khang với tình cảm trong lòng. Tùy bút rất ngắn, chia làm nhiều đoạn nhỏ. Số lượng chữ không nhiều nhưng đọc rồi lại thấy từng sự kìm nén trong lòng của tác giả. Mở đầu tùy bút, Nam Khang kể về chuyện anh cùng nhau “người ấy” đi mua đồ ” – Mua tặng anh nha, làm quà cưới. Anh kinh ngạc nhìn tôi một cái, bảo – Nói nhảm. Sau đó có vẻ rất hứng thú bỏ đi nghiên cứu một cái bàn trà nhỏ.” Có chút ngọt ngào len lỏi trong đó. “Người ấy” tuy ngoài miệng phủ nhận chuyện của hai người nhưng hành động lại ăn ý, trân thật hơn lời nói. Một người mua salong, một người mua bàn trà. Cả hai gộp lại thành một bộ hoàn chỉnh. Mình còn tưởng Nam Khang đang nghĩ về một chuyện trong quá khứ. Nhưng thực ra đó là cùng người ấy lần cuối đi mua đồ, chiều hôm đó người nọ bắt đầu sắp xếp đồ để rời đi. “Cái gì là của anh, cái gì là của tôi, anh cuối cùng vẫn phân ra được.” Và món đồ mà Nam Khang định mua chính là làn quà cho lễ cưới của “người ấy” với người khác. Cả hai trước giờ tuy ở cùng nhau nhưng dường như vẫn phân rõ rạch ròi. Có lẽ chỉ có Nam Khang mới chìm đắm trong mối quan hệ này. Mình đã từng nghĩ “người ấy” không hề yêu Nam Khang, ngày anh ta đến thu dọn đồ đạc cũng không tính nán lại cùng Nam Khang nói một hai lời. Sự bình tĩnh, phân chia rõ ràng của người nọ có lẽ Nam Khang biết và thấu hiểu. “Người ấy” chưa bao giờ thừa nhận bản thân là người đồng tính, thậm chí có phản ứng với mấy cụm từ này. “Anh mãi vẫn chống lại việc bản thân là đồng tính. Có đôi khi tôi lại nghĩ, nếu như không có tôi, anh nhất định sẽ yêu một nữ nhân trẻ tuổi nào đó. Anh cho đến bây giờ vẫn chưa từng nói thích tôi. Tuy rằng chúng tôi có sống chung, tuy rằng chúng tôi thường làm tình, những lời này anh vẫn chưa hề nói qua. Dường như những lời này một khi nói ra, cũng là chính miệng thừa nhận thân phận của mình.” Nhưng có một vài sự việc không thể nhìn ở vẻ bề ngoài. “Người ấy” cũng có chức vị, là một phò phòng. Dường như càng ở cao người ta càng để ý danh tiếng cùng cái nhìn của người khác. Quãng thời gian hai người xa nhau, anh ta từng nhắn tin với Nam Khang nói nhớ anh, mến anh, mong anh đừng trách anh ta. Có lẽ “người ấy” cũng yêu anh nhưng không thể vượt qua rào cản ngăn cách, vượt qua cái nhìn định kiến của xã hội. Tuy nói như vậy nhưng chính cả Nam Khang cũng không thể vượt qua định kiến lúc bấy giờ. Tùy bút có đoạn viết “Thử cùng bà mẹ Nam Khang nói qua vài lần, nói tôi ai cũng chán ghét, ngay cả chính mình cũng vô phương, càng không thể cùng người khác kết hôn, vẫn là một mình như thế suốt đời. Bà rất buồn rầu. Thế nhưng chủ nghĩa độc thân dù sao so với đồng tính luyến ái lại khiến người ta có thể đồng ý hơn. Tại thị trấn nhỏ quê tôi kia, hẻo lánh lạc hậu, có lẽ ngay cả chuyện hai nam nhân có thể yêu nhau cũng đều chưa từng nghe qua, hoặc là tuyệt nhiên từ chối tin tưởng trên thế giới vậy mà lại còn có loại sự tình này.” Có lẽ, ở một khía cạnh nào đó không thể phủ nhận cái nhìn của xã hội lúc bây giờ đối với đồng tính là vô cũng khắc nghiệt. Họ còn cho rằng đó là một loại bệnh cần phải chữa trị. Nhưng đó chỉ là tính hướng của con người. Có nhiều người gặp được một ai đó quan trọng trong cuộc đời mới biết rõ bản thân cần gì, thiếu gì. Ở một cái nhìn khác, có lẽ là vì cả hai không có đủ dũng khí cùng nhau đối mặt với tất cả nên đã lạc mất nhau. “Người ấy” chưa hề nói yêu Nam Khang, Nam Khang cũng chưa từng nói yêu anh “Tôi cũng chưa từng nói với anh. Chỉ là thời gian viết thư từng viết qua một hai lần, cảm thấy câu “Em yêu anh” này nói ra thì lại sẽ khó xử.” Cả hai tựa như tồn tại một mối quan hệ lơ lửng. Là yêu nhưng lại không rõ ràng. Họ trăn trở trong lòng định kiến của xã hội. Cũng tự nhận rằng bản thân yếu đuối “Tôi từ trước đến nay đều là người nhát gan, không có quyết tâm và dũng khí để đi làm đấu sĩ, cho nên lại đi ẩn trốn trong góc, ra sức không gây sự chú ý cho người ta mà sống.” Mình cảm thấy có chút tiếc nuối trong đoạn tình cảm này. Nếu như họ không sống trong giai đoạn đồng tính mới “chạm ngõ” xuất hiện trước mắt của người đời, nếu như quãng thời gian đó lùi lại mấy năm sau, nếu như họ dũng khí một chút… thì có lẽ hôm nay chúng ta đã thấy được một mối tình đẹp, một Nam Khang “có thể trưởng thành” Trong tùy bút khiến mình nhớ mãi không thể nào quên câu nói “Em đợi anh đến năm 35 tuổi, nếu như đến lúc đó anh vẫn không trở lại, em sẽ đi tìm người khác.” Đợi anh đến năm ba mươi lăm tuổi giống như một lời tựa hứa với lòng mình. Nếu anh không trở về nữa thì em sẽ đi tìm một tình yêu khác. Em vẫn luôn chờ anh, chờ đến khi nào anh cảm thấy bản thân không phù hợp với cuộc hôn nhân này hay thấy mệt mỏi, chỉ cần quay lưng, em vẫn luôn chờ anh ở phía sau. Đời người có bao nhiêu thời gian ba mươi lăm năm? Nam Khang vẫn sẽ chờ? Hay đi tìm một tình yêu khác thuộc về mình? Mối tình bảy năm phút chốc lại trở về chờ đợi thêm bảy năm nữa. Đời người ngắn ngủi có mấy cái bảy năm? Đặc biệt là bảy năm thanh xuân ngọt ngào, nắng tràn rực rỡ. Nam Khang không đợi. Đúng vậy, nhưng là không đợi bản thân đến năm ba mươi lăm tuổi mới đưa ra quyết định từ bỏ mà rời đi. Anh vĩnh viễn ở tuổi hai mươi tám để chờ đợi người đó. Có lẽ anh mệt rồi? Cũng có lẽ anh vĩnh viễn muốn chờ người đó. Càng không muốn quyết định rời đi sau bảy năm nữa. Nam Khang vẫn một tình yêu ấy, trọn vẹn và thủy chung chờ đợi một người. Có không ít người cho rằng là anh yếu đuối, nhu nhược, bị lụy về một tình cảm sớm không thuộc về mình. Trong chuyện tình cảm, dù như thế nào cũng khó nhận định đúng, sai. Nam Khang muốn chờ người mình yêu là sai sao? Không sai! Bất quá sự chờ đợi đó là trong vô vọng. Giống như bản thân đứng trước một đường hầm tăm tối. Hoặc là đứng yên. Hoặc là tiến lên nhưng vĩnh viễn không biết ánh sáng nơi cuối con đường ấy liệu có rực rỡ như thứ ánh sáng bên ngoài kia? Nam Khang vẫn lựa chọn chờ đợi. Giữ bản thân ở tuổi hai tám. Như vậy anh sẽ không phải lo cuộc đời có bao nhiêu bảy năm, càng không lo khi nào anh ba mươi lăm tuổi. Giọng văn trong tùy bút nhuốm màu u ám. Khác với Phù sinh lục kí ấm áp, tươi vui, Em đợi anh đến năm 35 tuổi lại tràn ngập cảm giác bi thương. Nam Khang có nhắc đến Phù sinh lục kí, độc giả phản hồi lại truyện “Nam Khang, Nam Khang, nhanh nhanh trưởng thành!” Chỉ là Nam Khang trong Phù sinh lục kí cùng Nam Khang trong đời thực vĩnh viễn không thể “trưởng thành”. Nam Khang vốn dĩ có thể lựa chọn không cần chờ đợi nhưng “người ấy” đã để lại trong anh nhiều kí ức không thể xóa nhòa. “Tôi có thể lớn, có thể giống rất nhiều người, tìm một người thích hợp để đi tiếp. Có thể không phải là rất thích, thế nhưng thời gian lâu dài, hai bên dù sao cũng có thể nuôi dưỡng nảy sinh một chút chân tình.. Tôi đương nhiên là có thể. Tôi chỉ là sợ hãi, tất cả chống đỡ không nỗi một việc này. Bởi vì đều không phải là anh, sau khi tỉnh lại chỉ còn hư không, trống vắng gấp bội. Cho nên, rất nhiều khi, không muốn phải lại chờ đợi thêm, mà cũng không thể không đợi được. Biết rõ người có thể làm bản thân yêu thương đến vậy, đời này cũng không thể nào còn gặp được người thứ hai.” Nam Khang mất ngủ. Không thể có một giấc ngủ hoàn chỉnh. Có lẽ anh sợ bất chợt tỉnh giấc sẽ càng thêm đau lòng phát hiện người ấy không có ở bên cạnh anh. Không còn cảm giác thân quen, không còn sự an toàn dễ chịu, mỗi một lần thức giấc là một lần sợ hãi là một lần nữa đối mặt với cảm giác cô đơn gấp bội. Sự thân quen ấy không phải ai cũng có thể tạo ra. Là một người xa lạ, đó đôi khi còn đáng sợ hơn tất cả. Đọc xong tùy bút mình cảm thấy thực sự rất đau lòng về chuyện tình cảm của Nam Khang. Tùy bút rất ngắn, mình đọc vỏn vẹn có mười mấy phút là xong nhưng không kìm được đọc lại nhiều lần. Càng đọc càng thấy thấm thía biết bao. Hình ảnh, tâm trạng của Nam Khang như quanh quẩn trong từng câu chữ. Một Nam Khang vì yêu mà đắm mình trong dòng nước lạnh lẽo, một Nam Khang vĩnh viễn yêu một người, chờ đợi một người. Một Nam Khang mãi mãi ở tuổi hai mươi tám. Thực sự rất đau lòng cùng tiếc nuối. Có một bài hát cùng tên với tùy bút Em đợi anh đến năm 35 tuổi. Bài hát này có do fan của Nam Khang viết, phổ nhạc dựa trên chuyện tình cảm trọn vẹn chưa thành của anh. Mình thực sự rất thích bài hát này. Không chỉ nội dung mà giai điệu sâu lắng cũng đi vào lòng người. Trong đó có một đoạn mình rất thích “Cái người nói đợi đến năm ba mươi lăm tuổi Nay đã bước qua cánh cửa tử sinh Đừng tàn nhẫn như vậy Người thì say trong yến tiệc tân hôn Kẻ lại trầm thân dưới dòng sông lạnh Đừng thành kính như vậy Linh hồn ai kia trên mặt sông Mãi lênh đênh không chịu đắm mình” Đừng tàn nhẫn như vậy. Người thì say trong yến tiệc tân hôn. Kẻ thì trầm thân dưới dòng sông lạnh. Trân thực biết bao! Đau lòng biết bao! Nghẹn ngào biết bao! Một bên cùng người khác tay nắm hạnh phúc, nâng ly rượu nhận lời chúc phúc. Một bên trầm mình nơi dòng sông lạnh lẽo cô độc không một ai ở bên. Chỉ nghĩ thôi cũng khiến người ta đau lòng đến nghẹt thở. “Mong cho năm tháng yên ổn, một đời bình an.” Nam Khang, chúc anh ở bên đó yên bình. Nếu có kiếp sau, mong rằng anh sẽ tìm được hạnh phúc của đời mình.
Thể loại Hiện đại, tùy bút. Độ dài 30 chương. Tình trạng edit Hoàn. *** Mình biết Nam Khang cùng câu chuyện tình bi thương của anh lâu lắm rồi. Mình tìm hiểu về anh, tìm hiểu về Phù Sinh Lục Ký và cả Em Đợi Anh Đến Năm 35 Tuổi, mà dù đã đọc hàng loạt tác phẩm ngược tâm quằn quại nhưng mình cũng không dám đọc tùy bút của anh, vì mình sợ, sợ phải dùng cả trái tim này để cảm nhận nỗi đau của những con người thuộc LGBT đang phải đối mặt trước xã hội, và mình biết đây mới đích thật là đam mỹ ngoài đời, không mộng mơ, không phải lúc nào cũng là một kết thúc hạnh phúc mỹ mãn. Ấp ủ đã lâu nhưng vẫn chưa dám đọc qua câu truyện này, nhưng rồi bằng một cách vô tình mà nhẹ nhàng lắm, mình đọc được bài review của một bạn về “Em đợi anh năm 35 tuổi” tràn đầy dòng cảm xúc, mình đã nghĩ Tại sao mình phải sợ như vậy? Đây mới là cuộc sống thật sự của họ, và mình nghĩ nếu như chạm vào gần hơn và nhận ra những vết thương đầy đau đớn của những con người đó thì mình có thể thêm yêu và cảm thông cho họ. Không tình tiết, đó chỉ là những lời độc thoại, những trăn trở về tình yêu của một con người khao khát yêu và được yêu nhưng dưới cái nhìn cay nghiệt của xã hội, anh đã vuột mất người ấy rồi. Người ta bảo “Thất niên chi dương” – Tình yêu sau bảy năm sẽ mãi là vĩnh cửu, ấy thế mà sau 7 năm chung sống cạnh nhau, “người ấy” quyết định buông tay anh và kết hôn với một người con gái khác, thành gia lập thất trước mắt và có thể sau này sẽ cùng sinh một đàn con nhỏ, đó chính là một kế hoạch cuộc sống hoạch sẵn như bao người khác. Để rồi sau đó anh phải cắn răng nhìn người ấy nói lời chia tay, hai người còn cùng đi dạo mua quà cưới cho “người ấy”, nhìn tấm thiệp cưới được đưa tới và rồi bị vây lấy bởi đủ cảm xúc ngổn ngang. Khi đọc những dòng cảm xúc này, không cần một tình tiết ngược đến đau tàn phế dại nhưng đó chính là những lời ẩn sâu trong nội tâm Nam Khang, điều đó đã khiến mình thật sự bật khóc. mình không oán trách “người ấy” của anh, bởi lẽ xã hội lúc bấy giờ còn quá khắt khe đối với những người đồng tính, nhất là một nước có truyền thống lâu đời như Trung Quốc mà nói thì việc chấp nhận hai người đàn ông yêu nhau là quá khó khăn. Áp lực của xã hội đè nặng lên họ lớn đến nỗi khi còn yêu nhau, thậm chí “người đó” cũng chẳng muốn thẳng thắn thừa nhận mình là gay, hai chữ “đồng tính” với “người đó” như một lời cấm kị, nhưng Nam Khang hiểu, anh thông cảm cho người yêu và sẵn sàng ở cạnh bao dung chăm sóc cho nửa kia của mình và đơn giản chỉ muốn sống cuộc sống của hai người họ cho đến lúc đầu bạc răng long. Sự lựa chọn ra đi của “người đó” mình hiểu chứ, mình hiểu sự khó xử của anh ấy nhưng càng đọc mình lại càng đau lòng không thể tả, tự hỏi sao xã hội lại quá đỗi tàn nhẫn với họ đến như vậy?! Nam Khang quyết định chờ đợi, đợi đến năm 35 tuổi, anh hi vọng một mai nếu người ấy quay về thì vẫn có anh đứng đây đợi. Nghĩ là vậy nhưng lòng anh trằn trọc mãi không yên, anh nghĩ đến một mai khi mái ấm của “người kia” có thêm những đứa trẻ, cuộc hôn nhân không có tình yêu sẽ chẳng có một ràng buộc nào cả nhưng tình thân lại là thứ nối kết con người lại với nhau. Khoảng thời gian đó Nam Khang nghĩ nhiều lắm, nghĩ về tương lai và cả đoạn quá khứ của hai người. Trớ trêu thay “Phù Sinh Lục Ký” trước đó anh viết lúc hai người còn bên nhau ấm áp làm sao thì chẳng bao lâu đó đã đường ai nấy đi. Còn nhớ lúc vụ “Em Đợi Anh Đến Năm 35 Tuổi” được đồn là chuyển thể thành phim Ngôn tình Sau này thì có tin công ty sản xuất dùng để rửa tiền, thông tin trên có thể là giả, hàng loạt confession về Nam Khang nổi lên, mình nhớ có vài bạn comment rằng Nam Khang yếu đuối mới tự tử vì tình. Thật sự càng nghe lại càng thương anh, anh mất mà miệng người đời vẫn không buông tha, các bạn có biết rằng khoảng thời gian sau chia tay Nam Khang đã bị trầm cảm không?! Mình nhớ trước đây đã đọc một quyển sách về chứng trầm cảm, khi đó bệnh nhân bị kích thích tâm lý, thậm chí trong suy nghĩ của họ luôn mang theo tâm trạng tiêu cực, lúc nào cũng muốn tự tử nhưng thật ra họ chẳng muốn tí nào, tuy vậy lại chẳng thể điều khiển được bản thân. Huống chi, lúc anh đang đau khổ lại chẳng có ai bên cạnh an ủi, bạn bè có khuyên anh nhưng cuộc sống bề bộn nên mọi người chỉ nói được vài câu động viên, mà người thân lại chẳng biết anh là đồng tính, lại càng chẳng biết khuyên nhủ gì, chẳng một ai hiểu anh cả. Việc dẫn đến kết cục bi thương của cuộc đời Nam Khang, ngoài chứng trầm cảm thì mình còn nghĩ anh đã phần nào hiểu được cuộc đời của những con người như mình, anh hiểu rõ những người đồng tính như mình sẽ khó mà có được một tình yêu mỹ mãn và sống dưới ánh mắt người đời quá là chật vật, trừ khi không phải mình, phải dùng hàng ngàn tấm mặt nạ che đi bản chất thật bên trong để không phải đối lấy dị nghị, bài trừ, thậm chí là người thân mình có thể cũng xa lánh mình, có lẽ Nam Khang hiểu đây chính là ngõ cục của đời mình… Vì vậy xin đừng vội kết luận rằng anh yếu đuối, cuộc sống bây giờ thoải mái hơn xưa rất nhiều, giới LGBT giờ cũng không phải quá chật vật như trước nhưng chừng 10 năm trước đây thì xã hội khắt khe biết chừng nào, hãy hiểu cho nỗi đau của Nam Khang, kết cuộc như vậy chẳng ai mong muốn cả. Mọi chuyện đã qua hãy để mọi thứ lắng xuống, điều duy nhất chúng ta có thể làm là dùng hành động của mình để thay đổi phần nào cái nhìn của xã hội nhằm giảm bớt nỗi đau của những người thuộc LGBT, và để không ai phải chịu kết cuộc đau thương này giống anh. Nếu bạn đang có ý định đọc Tùy bút của Nam Khang thì mình nghĩ nên đọc Phù Sinh Lục Ký trước rồi mới đọc Em Đợi Anh Đến Năm 35 Tuổi. Thật may là mình đã biết đến tác phẩm này, nó đã tái hiện cho mình thấy một góc khuất khác của xã hội, và thật tuyệt là nhờ có các bạn editor bỏ công edit mà mình mới được thưởng thức tác phẩm, các bạn edit rất mượt, nhờ vậy mà mình đã phần nào cảm nhận được những tình cảm phức tạp trong từng câu chữ của tác giả, cảm ơn các bạn rất nhiều. Các bạn có thể tìm đọc tại SNOWIE’S ANOTHER HOMEPAGE Đọc Phù Sinh Lục Ký tại Hoang Lạc Đọc bài review khác tại Đây và Đây
Edit SnowieTác giả viết câu chuyện về chính cuộc đời mình, về tình yêu mà tác giả đã trãi qua, những ngày tháng tác giả cùng với người mình yêu nhưng người đó là đàn ông. Nam Khang 26/5/1980-9/3/2008 là một nhà văn 1999, anh và người yêu mình quen 2006, người yêu anh bỏ anh, đi cưới ấy anh viết tùy bút " Em sẽ đợi anh đến năm 35 tuổi".Ngoài ra còn có "Phù sinh lục ký" gồm 6 mục, nói về quãng thời gian 2 người bên đến năm 2008 thì anh không chịu nổi đau đớn, nên đã tự vẫn dưới sông Tương nên cộng đồng mạng đã sáng tác bài hát cùng tên với tùy bút "em đợi anh đến năm 35 tuổi " có nhắc đến việc anh gieo mình xuống sông, người kia thì hạnh phúc bên bộ câu chuyện đều phủ 1 màu u ám nhưng vẫn có đâu đó khát vọng của anh về tình yêu về cuộc sống.**Nhân sinh có mấy ai được gặp một người mà mình có thể yêu hết mình, hết lòng, yêu đến không cần cả mạng sống??? Có mấy ai dũng cảm đối mặt với hiện thực xã hội, với lòng người đây??? *** Sẽ có rất nhiều người nói tự tử vì yêu là ngu si, là hèn nhát. Riêng với tôi, từ khi đọc câu chuyện này thì đã không còn suy nghĩ ấy nữa. Tùy thuộc vào mức độ tình cảm người ấy dành cho đối phương sâu đậm đến đâu, kỳ thực chỉ có bản thân người đó hiểu rõ nhất. Bạn không phải là họ, bạn không có quyền phán xét, nếu không cảm thông cũng đừng buông lời cai độc.
lâu trước đây từng nghe qua câu chuyện cũ này. Một người góa phụ, mỗi đêm đều đem một trăm đồng tiền tung ra ngoài, sau đó lần lượt tìm lại. Góc tường. Dưới giường. Đến khi toàn bộ đều đã tìm được, thì trời cũng đã gần sáng. Hiểu rõ bà ấy là vì cô quạnh, nhưng cũng chỉ là hiểu mà thôi, vô phương thấy cảm nay lần nữa hồi tưởng lại câu chuyện cũ này, mới cảm thấy thương tại chính mình cũng gần như là loại tình cảm này, buổi tối ngủ không được, thế nhưng sau khi tỉnh dậy thì lại ngồi đờ ra. Cũng không cho là đặc biệt khổ sở, chỉ là mịt mờ thế này thì không biết có thể làm cái gì để giết thời gian. Ngoại trừ cô quạnh, anh cái gì cũng không để lại. Sau đó nghĩ, hay là còn phải như vậy mà trải qua thật nhiều năm, liền khiến người ta nghĩ đến mà hoang mang sợ hãi. Cho nên lại sợ, e rằng không thể kiên trì đến năm 35 kia tại trường, vẫn còn đang năm nhất, ở cùng một ký túc xá, đúng là thời gian tối tăm mù mịt nhất của hai người, làm cho người ta thật sầu một buổi tối đang ngủ đột nhiên gọi to tên anh hai lần, sau đó tỉnh lại, nghe thấy anh ở đối diện mơ mơ màng màng mà lên tiếng trả lời "Hử?".Biết anh đang bên cạnh, trong giây phút đó, cảm thấy rất an tâm, trở mình một cái, lại tiếp tục chị gái sinh cháu trai, là sinh mổ. Tôi không ở đó, có ba mẹ và anh rể bên cạnh, đưa chị vào phòng này chị nói với tôi "Lúc đó nhất định phải biết có anh rể em ở bên thì mới yên tâm. Kỳ thực thì ở bên cũng không bảo đảm được gì, cũng không phải là bác sĩ, nhưng chỉ cần thấy được một ánh mắt, sẽ không sợ như vậy nữa.".Đây là ý nghĩa vợ chồng đối với nhau! Đã gánh lấy cái danh vợ chồng, dù có yêu nhau hay không, tự nhiên cùng những người khác đã có điểm khác nên, nghe qua rất nhiều câu chuyện như vậy, bất kể người chồng đối đãi không tốt với người vợ như thế nào, nhưng người vợ cũng chẳng chịu ly hôn. Bởi vì, thỉnh thoảng đêm khuya thức giấc, biết được bên cạnh vẫn còn có người, người sống, vẫn hô hấp, vẫn thở đều, dù cho vô dụng, dù có xấu xa thế nào, thì giữa anh ta và người xa lạ, hay bạn bè, đều vẫn hơn, lại là càng thân thiết với con người của mình. Có đôi khi, anh ta ở bên cạnh, cũng đã là một loại an tâm rất mực sâu sắc nên, vẫn là sợ hãi. Gia đình, con cái, đều là những ràng buộc rất khó vứt bỏ. Nếu có một ngày, anh thực sự không có ý định rời xa cô ấy, dự định cứ như thế mà bước tiếp, thì tôi nên phải làm sao đây? qua nhận được mail của anh, nói nhớ tôi, nói mến tôi, mong tôi đừng trách anh. Lời lẽ thành khẩn, với ngòi bút tồi tàn của anh, nhìn chung thế này đã có thể cho là thứ tốt nhất mà đời này anh viết được đi lật lại nhiều lần, nhìn rồi lại nhìn, lòng ngổn ngang cảm xúc. Cũng đã quyết định rồi, mới nói ra những điều tắt một chút nội dung kể lại cho người bạn, rất thê lương nói với cô ấy "Cậu xem cái người này, miệng nói thích tớ, lại vừa làm tớ khổ sở như vậy.". không có trách anh, thật. Chỉ là hết cách rồi, tự hối mình đa tương lai, chúng tôi cũng chưa từng sâu sắc nói qua. Rất nhiều chuyện, không cần phải nói ra quá rõ ràng. Tôi biết anh là dạng người gì, biết anh tương lai nhất định sẽ kết hôn, trước sau không như nhau, từ lúc bắt đầu thì đã định trước là một kẻ lõi đời, sẽ không cho phép bản thân chống lại cả thế tục. Nếu như không có ánh mắt người ngoài, có thể hai chúng tôi đã có thể im lặng như thế này mà bước tiếp. Thế nhưng, cuối cùng lại có vài lời đồn đại. Chức vị càng cao, bị chú ý cũng lại càng gần đây có lẽ phiền muộn chuyện thiệp mời, suy cho cùng là có nên gửi cho tôi một cái hay không. Mỗi lần nhớ tới việc này thì không nhịn được cười. Nghĩ tới dáng vẻ bối rối của anh, vẻ mặt ngu ngốc hồ đồ người bạn học tốt lại từ thành phố khác đến tham dự hôn lễ, nếu như không gặp được tôi, sẽ tra hỏi. Dù sao, ai cũng biết sau khi tốt nghiệp, chúng tôi vẫn là ở chung với cuối cùng, quyết định không đi. Anh sẽ cùng người khác kết hôn. Anh không thể mong đợi tôi tươi cười mà nói "Chúc mừng, trăm năm hạnh phúc.". Yêu cầu thật tàn năm trước đây, gia đình chúng tôi và gia đình ông ngoại là hàng xóm, cho nên xem như là họ đã trông nom tôi lớn này gia đình ông ngoại dọn đi, chuyển đến chỗ của cậu. Ông đã từng nhận xét với người khác về chị tôi và tôi, rằng "Con gái ta thật không thể bằng mấy đứa nhỏ ấy được, dù cho mấy đứa đó là con của nó. Thật là có chính kiến.".Chính kiến, là cực kỳ có chủ kiến, nghe mà không tiếp thu lời người khác nói. Chẳng biết tại sao lại bị đánh giá thế tôi cũng đồng ý, nói tôi sẽ một lòng đi tới tận cùng, không đâm vào tường Nam thì chẳng thèm quay đầu biệt bây giờ đã lớn tuổi rồi, bà lại càng không quá quản lý tôi. Chỉ là thỉnh thoảng lại giục mau mau tìm một người bạn gái, nói nam nhân nếu không được nữ nhân chăm sóc, tuổi thọ sẽ giảm đi rất nhiều. Thái độ xem như vẫn ôn hòa. Hiểu rằng đều là bà mặc dù nói rồi, tôi không phản bác, thế nhưng xong xuôi, tôi lại làm cái gì, thường chẳng giống nhau cùng bà nói qua vài lần, nói tôi ai cũng chán ghét, ngay cả chính mình cũng vô phương, càng không thể cùng người khác kết hôn, vẫn là một mình như thế suốt rất buồn nhưng chủ nghĩa độc thân dù sao so với đồng tính luyến ái lại khiến người ta có thể đồng ý hơn. Tại thị trấn nhỏ quê tôi kia, hẻo lánh lạc hậu, có lẽ ngay cả chuyện hai nam nhân có thể yêu nhau cũng đều chưa từng nghe qua, hoặc là tuyệt nhiên từ chối tin tưởng trên thế giới vậy mà lại còn có loại sự tình đây nhất mực suy nghĩ, có đúng hay không phải rời xa thành phố này. Là bởi vì anh mới vừa ở tại nơi đây, hiện tại anh đi rồi, tôi cũng nên rời khỏi. Ở lại, sẽ lúc nào cũng sâu sắc cảm thấy anh đang ở ngay cách đó không xa, bên cạnh là vợ anh, có lẽ không lâu sau đó còn có thể có một đứa lẽ là phải đi khỏi Bắc Kinh, thay đổi hoàn cảnh mới, hơn nữa còn phải gần nhà một biết tương lai rồi sẽ thế nào? Có lẽ từ nay về sau sẽ hết sức mà lờ đi tất thảy những tin tức về so với bất kỳ ai trên đời này, đều càng thêm tha thiết mà mong mỏi anh có thể hạnh phúc. Chỉ là, nhớ tới hạnh phúc đấy không có phần tôi, vẫn là lại rất khổ đăng "Phù sinh lục ký" trước kia lại có người bình luận, so sánh mà xem, cũng chỉ có thể thở dài một tiếng thật đó thật nhiều hạnh phúc, trời xanh làm sao, cỏ cây kia cũng xanh mướt, nhìn cái gì cũng đều như đang ca đang hát. Ngoài miệng nói không dám mơ tưởng đến "thiên trường địa cửu", chẳng qua chỉ là giả anh từng nói, "Dù sao bất quá cũng là cả đời, vẫn nên tìm một người mà chăm sóc là khá tốt rồi.".Lời nói còn văng vẳng bên tai, mà tôi cũng đã từ trời cao ngã xuống đất tốt là, bạn học từ phương Bắc rất xa, ngồi xe lửa hai đêm, kiên quyết xin phép giáo viên nghỉ hai tuần để ghé đến "Phù sinh lục ký" cũng đã từng nhắc qua, trước đây ở giữa nhiều bạn học như vậy, cậu ấy là người duy nhất biết được nội tình. Khi tốt nghiệp vẫn còn vì thế nửa cảm ơn nửa trêu chọc mà viết một bài "Chưa đủ tri âm" cho cậu. Lễ vật học trò nửa trang giấy mở ra, mọi người trò chuyện cười người bạn học đang làm công tác nghiên cứu ở đây nghe nói cậu tới rồi, đều dự tính muốn tụ tập, uống say một chập coi như đón rất kiên quyết quay lại nói "Ai bảo tớ là đến tham dự hôn lễ vậy.". tôi trước đây đều cười cậu so với các khổ hành tăng nhân còn là người nghiêm chỉnh kiềm chế bản thân hơn. Đại học bốn năm, đúng giờ đi ngủ, đúng giờ thức dậy, không thấy cậu xem phim, chưa từng mua đồ ăn vặt, không trốn tiết học đối với tất cả mọi người là kính trọng nhưng không gần gũi gì, dù ngay cả đi dạo cũng chỉ đi một mình. Cho nên đến năm tư, cậu muốn tôi cùng đi đến Định Vương Đài tìm sách, lúc đó thực sự là vừa mừng vừa mở lời, nói rất lâu không quay về, cho nên mạnh mẽ lôi tôi đi. Hôn lễ hai chúng tôi đều là không đến sự mà nói, trong lòng ngược lại như thở phào một cái. Không tham dự thì không đúng lẽ. Mà đi rồi, thì chẳng khác nào mang chính mình đến cho người ta hành hạ. Có người nói, đau đớn tới cùng tận rồi, vết thương sẽ khỏi nhanh hơn. Thế nhưng, tôi không dám đảm bảo bản thân có thể chống đỡ được tin ông xã muốn kết hôn, nghìn dặm xa xôi từ Đông Bắc chạy tới thăm tôi, lại mang hết mọi việc dẹp đi hết, đưa tôi giải phóng ra. Vì vậy mà tận đáy lòng biết ơn cả mọi người đều cho rằng cậu là cùng ông xã có mâu thuẫn gì đó. Truy hỏi trăm đường, định đứng giữa hòa giải, lại gọi điện kêu ông xã sang, nói muốn anh nhận không quan tâm, kéo tôi đi vòng quanh thành phố hai ngày, dạo lại những nơi chốn hình giấc ngủ gần đây vẫn không tốt. Mắt khô phát đau. Giờ tiếp tục nhỏ thuốc nhiều thì cũng vô qua đi dạo trở về, thấy thật mệt mỏi, nằm trên sô-pha nhắm mắt nghỉ ngồi bên bàn trà phía đối diện, hỏi tôi cảm thấy thế nào?Đây vẫn là lần đầu tiên chúng tôi trực tiếp thảo luận chuyện này. Ngày trước, cậu tuy rằng biết rõ sự tình, thế nhưng đều không hỏi chi tiết chuyện sống chung của chúng tôi, tôi cũng không có cùng cậu giải thích. Cậu là straight 100%, đối với việc này sẽ cảm thấy khó xử, tôi cũng sợ nói những việc này sẽ làm cậu không được tự nhiên mà sinh ra chán nhưng ngoại trừ cậu, tôi không còn người thứ hai nào có thể nói chuyện. Nghe được giọng điệu thương cảm tôi của cậu, đột nhiên lúc đó lại khóc ra. Luôn kiềm chế dồn nén, cố gắng ra vẻ dường như chẳng có việc gì, tâm tư lúc nào cũng chán chường. Đã thành thói quen, đã vô phương sảng khoái mà khóc lên thật to. Chỉ là nước mắt cứ liên tục tuôn trào ra ngoài, nghèn nghẹn không thở nổi mà nói với cậu "Tớ thực sự rất khó chịu.". không còn gì để nói. Chuyện của hai người, cho dù là bạn bè tốt đi chăng nữa, mức độ có thể chen vào cũng có chuyện một lúc, tôi nói tôi sẽ đợi đến khi anh ba mươi lăm tuổi, cậu hết sức phản đối, nói đó là một dự định rất không thực cảm vốn chính là thứ chuyện không thực tế. Yêu mến con người này, không phải bởi anh tốt, anh đẹp trai, hay anh giàu có. Hơn nữa anh vốn không đẹp trai, cũng không giàu có. Tôi so với người khác càng thêm hiểu rõ các loại khuyết điểm của ông xã. Anh lề mề, cứ đợi chuyện trở nên vô cùng cấp bách rồi mới chịu động thủ. Anh ngốc, học tiếng Anh hoài cũng không được. Lại còn có điểm không thành vẫn cứ yêu. Không biết bắt đầu từ đâu. Cũng chẳng có điều kiện gì kèm theo."Nam Khang, Nam Khang, nhanh nhanh trưởng thành~". Quay lại bài đăng, có người phản hồi như có thể lớn, có thể giống rất nhiều người, tìm một người thích hợp để đi tiếp. Có thể không phải là rất thích, thế nhưng thời gian lâu dài, hai bên dù sao cũng có thể nuôi dưỡng nảy sinh một chút chân tình. Hoặc là rất dễ nói lời chia tay, rồi tìm kiếm lại từ không thì thẳng thắn làm dạng người thực tế nhất. Buổi tối ôm hôn, sáng ra lại thành người xa đương nhiên là có thể. Tôi chỉ là sợ hãi, tất cả chống đỡ không nỗi một việc này. Bởi vì đều không phải là anh, sau khi tỉnh lại chỉ còn hư không, trống vắng gấp nên, rất nhiều khi, không muốn phải lại chờ đợi thêm, mà cũng không thể không đợi được. Biết rõ người có thể làm bản thân yêu thương đến vậy, đời này cũng không thể nào còn gặp được người thứ người thường nói, thời gian mới là vĩ đại nhất. Tất cả đều có thể bị nó làm hao mòn gần như chẳng còn lại gì. Bất luận là hạnh phúc, hay là đau thương, cuối cùng đều đã trở thành quá chỉ có thể chậm rãi tiến về phía trước. Có lẽ rất nhiều năm sau này, đủ điều nhớ lại ngày hôm nay, khi đó, trong lòng có thể đã có người thể vẫn còn đang đợi, thế nhưng đã nhớ không được bản thân vì cái gì mà kiên trì như có thể, anh đã trở về bên tôi nhìn xem, đoàn người trên phố tới tới lui lui, ai nấy đều vội vội vàng vàng. Gặp gỡ rồi, lại lãnh đạm chào hỏi một tiếng. Ai cũng nhìn không thấu câu chuyện đằng sau người khác. Ai cũng không biết được trong lòng người khác, có phải vẫn chứa đựng một người như thế hay Hoàn thành -////"Em đợi anh đến năm 35 tuổi", là những mảnh hạnh phúc cuối cùng anh có bên cạnh người đàn ông mà anh rất mực yêu thương, là những nỗi niềm xót xa giấu sau vẻ mặt thản nhiên thoạt như mọi sự vẫn bình thường..Nam Khang, Nam Khang~Vì mỗi khi cô đơn tình cờ nghĩ đến anh, lại vẫn thấy muốn câu nói cuối cùng anh để lại, vẫn canh cánh ám ảnh không thôi..Hy vọng chút gợn này sẽ không làm phiền nhiễu đến giấc ngủ bình yên của anh nơi quả thực có kiếp sau, nhất định phải hạnh phúc anh nhé..
đọc em đợi anh đến năm 35 tuổi