Hơn 100 tuổi, mẹ đã dành hơn 50 năm cuộc đời mòn mỏi khóc tìm mộ phần con. Trước bàn thờ nghi ngút khói hương ngày "giỗ vọng" chồng, con, mẹ Việt Nam Anh hùng Ngô Thị Lang (100 tuổi, ở phường Tân An, TP Hội An, Quảng Nam) liên tục kéo áo lau đôi mắt nhòe nước. "Ngày ấy Nghe nói em 5 tuổi mới nói sõi được. Mọi người đều nói em chậm phát triển, ngu ngốc, nuôi em thì mẹ em khổ cả đời. Nếu lúc đó có người nghĩ để e + mẹ em đỡ khổ, giải thoát cho em chắc giờ em không ngồi chém gió với các bác được rồi. Họ chỉ muốn chấm dứt nỗi đau đớn mà thôi" (Tiffanie DeBartolo) "Tự sát không có mục đích đạt được cái chết, nó là 1 liều thuốc cho những thống khổ tinh thần vượt ngưỡng. Không ai vứt đi 1 cuộc đời còn đáng được giữ lại" (David Humes) Có lẽ, như một ai đó Nhìn con, mẹ của các em là Mạc Thị Hồng ngậm ngùi kể: "Phải cho thằng bé bế em để nó quên đi việc mất 1 mắt chứ không cứ hỏi suốt rồi lại khóc bắt đền mẹ đi tìm mắt về". Bị ung thư võng mạc cả 2 mắt khiến tính mạng cậu bé Hùng vô cùng nguy kịch.. Những Mẹ Nó, Em Trốn Không Thoát Đâu! Chương 3: chương 2 Trà Muộn 14/08/2016 Trước Sau Sáng hôm sau, ánh nắng mặt trời lọt qua khe cửa sổ thẳng chiếu vào mặt, người con gái thân thể trần trụi nằm trên giường khó chịu cựa quậy, tay mò tìm tấm chăn che phủ mặt. Không biết bản thân mình đang ở đâu cứ thế tiếp tục nhắm mắt ngủ vùi. "Á…." TNuIX. Những ngày qua, cuộc sống của Lục Tình mang nhiều hương vị mới mẻ. Tuy vì chuyện ngoài ý muốn, cộng với sợ hãi còn tồn đọng, không nghe tin tức của bà ta và Trần Khư Tuấn, cũng không hỏi Lãnh Phương Đông, hai người đã ngầm hiểu, hắn không nói, cô không hỏi nhiều, tin tưởng vào quyết định của hắn. Dù gì cô đâu phải thánh nữ, đối với kẻ suýt hại mình không đồng tình cũng là hận, duy chỉ sợ hắn vì cô mà làm ra chuyện nguy hiểm, thế giới của hắn liệu có thích hợp với cô hay không?Lục Tình chán nản cầm quả hồng trên tay, định rửa sạch mới cho vào tủ lạnh. Ăn tối xong, cô chuẩn bị ít trái cây tráng miệng."Á" Lục Tình giật mình hét lớn vì eo đột nhiên bị ai kia siết hồng rơi tõm xuống lên tiếng trách móc thì cằm lúm nhúm râu cọ sát vào hõm cổ cô, giọng nói trầm khàn thì thâm bên tai "Em lâu quá" Lục Tình thở dài đánh tay hắn"Em rửa trái cây" "Không thích ăn, em không cần mua mấy thứ này" Lãnh Phương Đông bắt lấy hai tay cô."Anh thật kém ăn, rau không ăn, trái cây cũng không ăn" Cô lên án thái độ ghét bỏ trên mặt hắn. Cầm một quả hồng, lau khô nước, đưa lên miệng hắn. Lãnh Phương Đông im lặng nhìn cô, hắn chẳng mảy may đến thứ trước mặt."Không ngọt lắm đâu" Biết khẩu vị của hắn nên cô luôn chọn loại ít ngọt nhất."..."Lục Tình yểu xìu tự bỏ vào miệng mình, hừ cô không thèm quan tâm hắn nữa."Không ngọt à?" Nâng cằm cô lên, hắn nghi ngời hỏiCô lập tức gật đầu, vui vẻ đưa một quả nữa cho hắn."Ăn đi mà" Lãnh Phương Đông nhếch môi cúi xuống chạm môi cô, một tay ghì chặt sau gáy, đầu lưỡi luồn lách khuấy động bên trong khoang miệng, đầu lưỡi mềm mại bị mút chặt đến tê dại, cả người cô lập tức mềm mũn ngã xuống, không chịu nổi khí thế cường hãn của hôn kéo dài như vô tận, hắn liếm môi cô, thở dốc tách ra "Rất ngọt"Cô đấm vào lồng ngực rắn chắc "Đâu có, rõ ràng không ngọt mà"Hắn cầm một quả bỏ vào miệng, hai mày chau lại."Giống nhau mà, anh lười ăn thì đừng hòng em nấu ăn nữa" cô chống nạch uy hiếp"Được, em nên dành thời gian cho chúng ta" "..."Bây giờ đến lượt Lục Tình không có lời gì để nói, hắn không định ăn để sống sao? Cô lười cho ý kiến."Ưm, anh đang làm gì vậy?" Thân thể nhẹ bẫng được nhấc lên bàn, dù cô có ngồi trên cao nhưng hắn vẫn rất cao, thân thể cao ngất áp lên người, Lục Tình bị hôn đến choáng váng, cô ủy mị đáp ngất đón nhận sự tấn công cuồng dã của hắn, đến khi thiếu dưỡng khí mềm nhũn dựa vào lồng ngực rắn chắc, ôm lấy tấm lưng vững Phương Đông vén váy mỏng, bàn tay chai sạm vuốt ve da thịt nhẵn mịn. Xoa nắn mềm mại trước ngực, xấu xa cúi xuống cắn nhẹ."Đau" Lục Tình nhăn mặt đẩy đầu hắn, người đàn ông không bao giờ biết nặng nhẹ. Lãnh Phương Đông cắn nuốt cánh môi của cô, tay không nhàn rỗi cởi vướng víu khiến Lục tình trở nên trần trụi dưới ánh đèn rực rỡ, da thịt sáng bóng cọ sát với thân thể nóng bỏng, làn da màu đồng khỏe khoắn dần lộ ra khi hắn nhàn nhã cởi phăng chiếc áo lưỡi thô nóng ngao du trên da thịt mềm mại, cả người Lục Tình vì kích thích vì ngượng ngùng mà trở nên đỏ ửng, cô mê man rên rỉ, giương đôi mắt ướt át lên nhìn hắn, khó chịu tìm kiếm ấm áp, cô dán môi lên má hắn, cắn xương hàm cương nghị, nhe lưỡi liếm làn môi mỏng, đỉnh lưỡi hồng hào luồn qua khẽ răng tiến vào bên khi nào Lục Tình chủ động, trong chuyện chăn gối đều được hắn dạy dỗ chỉ dẫn, tất cả kinh nghiệm đều học từ hắn. Cô biết hắn sẽ không chịu đựng được, cố ý bấu víu hôn môi."Ưm" liếm sợi tơ bạc trên khóe miệng, Lục Tình si ngốc nhìn hắn, ánh mắt có bao nhiêu mê người. Đầu hắn bị đáng mạnh, trái tim lập tức xáo thân thể mềm mại xuống bàn, hắn kích động lột quần lót của cô, bàn tay tà ác trêu chọc đóa hoa ướt át."Nhẹ chút" hơi thở Lục Tình phả nhẹ, yếu ớt cầu xin. Mở rộng hai đùi cho hắn dễ dàng xâm nhập, dòng dịch ấm chảy ra ướt đẫm ngón tay."Muốn sao?" Hắn trằn trọc bú mút môi cô. Lục Tình uốn éo người, tiếng rên thay lời muốn tay thô lỗ chọc mạnh."Đông" Lục Tình ứ nước mắt, cô thở gấp đưa tay cởi quần của hắn, qua lớp vải vuốt nắn thứ đang phình to luồn tay vào trong, nắm chặt cán gốc, đánh thức dục vọng căng Phương Đông bắt lấy tay cô, đè thân thể cao ngất ngấu nghiến lấy môi cô."Ưm" Lục Tình nhắm mắt tuân theo tiết tấu cuồng nhiệt. ...Trà Muộn d. đ. lequydon"Reng....reng...." đúng lúc này chuông điện thoại bỗng réo vang, hai người lập tức dừng Tình xấu hổ đẩy hắn "nghe điện thoại" "Mặc kệ nó" Hắn làu bàu, vùi đầu nhấm nháp cần cổ trắng ngần. "Đừng mà, chắc họ có việc gấp" "Đáng chết" Hắn tức giận ôm lấy cô đi đến ghế sô thấy số trên màn hình nhấp nháy, mặt hắn đen sì."Có chuyện gì?" Giọng hắn lạnh lùng"Đại ca, thằng Vũ xuất hiện trở lại rồi" Giọng bên kia có chút hấp tấp"Chẳng phải cậu nói đã giải quyết rồi sao?" Hắn hạ giọng, hai mày nhíu chặt"Đại ca, rõ ràng em đã làm đâu vào đấy! Em xin thề" Bên kia vội vả lau mồ hôi trán."...""Nó đang làm việc cho anh ba" "Tôi biết rồi, cậu đi làm việc đi" "Vâng""Trần Lực?" "Đại ca, còn có chuyện gì không?" "Đến Địa Nha thay cho La Mãnh" Hắn nói xong liền cúp mắt, không để ý tiếng kêu gào yếu ớt bên kia. "Có chuyện gì vậy anh?" Lục Tình lo lắng hỏi."Không có gì" hắn trầm mặc“Đông, anh đừng gạt em” “Ngoan, không có gì quan trọng” Hắn ép cô xuống, nhanh chóng chiếm thế thượng hết những lời muốn nói, đầu lưỡi thô lỗ luồn vào khoang miệng khuấy đảo, mút hết ngọt ngào trong miệng cô.“Ưm, em không thở được” cô chu môi hồng nộm, kháng nghị đẩy hắn.“Tình, có biết những lúc này điều anh muốn nhất là gì không?” hắn chăm chú nhìn Tình ngượng ngùng xoay mặt đi.“Muốn ăn em” “Người ta đâu phải thức ăn” cô chống chế phụng phịu.“Em còn ngon hơn nhiều” hắn cười tà mị, hơi thở nóng hổi lướt trên hai má đỏ ửng.“Chán ghét anh” “Vậy sao? Để xem em chán ghét thế nào?” Hắn mạnh mẽ tách hai đùi mật, đóa hoa ướt đẫm phơi bày trước con ngươi đen láy, ánh mắt nhuốm tình dục nồng xong, đầu lưỡi tiến sâu vào bên dưới, liếm cắn cánh hoa, Lục Tình phập phồng hơi thở, khổ sở tránh né, miệng rên rỉ cầu xin hắn dừng lại. …“Reng reng” tiếng chuông làm cô giật Phương Đông đen mặt ngóc đầu lên, miệng còn vướng dịch mặt trong suốt.“Trần Lực, nếu không có gì quan trọng thì cậu chết chắc rồi” hắn không thèm nhìn số đã giận dữ gầm Tình thuận thế ngồi lên đùi hắn, bàn tay nhỏ nhắn cởi quần hắn xuống, cúi xuống trêu chọc người anh em của hắn. Cán gốc dựng đứng được cô ngậm chặt, lấp đầy khoang miệng, Lục Tình đắc ý nghe thấy tiếng thở dốc của hắn, tích cực chơi đùa ngậm thả khiến cứng rắn run rẩy.“Đại ca bớt giận, em là muốn thông báo giấy tờ xuất cảng của chị dâu đã hoàn thành” Bên kia đầu dây ấp úng giải lực nghi ngút xông thẳng lên đầu, gương mặt cương nghị lúc đen lúc đỏ. Gầm gừ vứt chiếc di động xuống sàn, hắn vật cô xuống, hôn mút cánh môi sưng đỏ.“Á em sai rồi, xin anh” Lục Tình hét lớn, vừa khóc vừa cười tránh né đòn tấn công bất ngờ.“Em sai cái gì?”“Không nên trêu chọc anh” cô thút thít rưng rưng nước nhếch môi cười, bên dưới đong đưa ma sát hai bên đùi. Cố ý di chuyển một cách chậm chạp làm cả người Lục Tình mềm rũ, đôi môi đỏ mọng kiều diễm than nhẹ động tình, nơi non mềm nở Tình ưỡn người lên xích lại gần hông hắn, linh hoạt muốn khơi dậy ham muốn điên tay cô nắm lấy vật cứng rắn, giương đôi mắt ẩm ướt mông lung nhìn hắn.“Không chịu được sao?” Hơi nóng thổi bên tai mẫn cảm“Đáng ghét, mau tránh ra” Cô tức giận đẩy hắn.“Đâu có dễ tha cho em như vậy” Ngón tay thô rát tiến sâu vào, thân thể cô co rút nuốt lấy khích Tình thút thít chủ động dâng môi lên, hôn mút cần cổ hắn, bầu ngực sữa dán vào da thịt màu đồng. Lãnh Phương Đông nâng hông lên khiến cô nằm sấp trên người hắn, mông nhỏ dụi vào cán gốc sừng sững, mồ hôi lấm tấm trên trán, Lục Tình chống tay trên lồng ngực, nâng mông lên tiếp nhận lưng nhỏ nhắn của Lục Tình e ấp lên xuống, cả người cô lấp lánh mồ hôi. Mỗi lần xâm nhập đều đánh thẳng đến nơi sâu đàn ông bên dưới nhàn nhã nhìn người phụ nữ của mình có bao nhiêu nhiệt tình. Non mềm chảy nước róc rách, âm thanh va chạm kích thích khiến mặt hắn đỏ gay, cán gốc phình to bên trong đóa hoa nở rộ. Hắn khó nhọc thở hổn hển, âu yếm bú mút làn môi đỏ mọng. Lục Tình mệt nhòa ngã xụi lơ, run rẩy từng cơn cao trào, Lãnh Phương Đông lật người đè cô dưới thân, dạng rộng hai đùi ép xuống, mãnh liệt luận động quên hết trời đất. Trận cuồng phong dữ dội chính là thân thể cường tráng của hắn thúc liên hồi chạy nước rút trong thân thể Lục mài, cuồng dã...Lục Tình đong đưa như ngọn cỏ lao dập dìu trong trận mưa bão. Lồng ngực cứng rắn phập phồng nhỏ giọt mồ hôi nóng hổi, môi mỏng đói khát liếm mút môi cô, đầu lưỡi quấn lấy ngọt ngào tạo nên tiếng chần chậc ướt át.“Đông, xin anh nhẹ chút” quàng hai tay qua gáy hắn, cô vùi vào hõm vai chắc nịch nức nở."Hồng hộc...hồng hộc" đáp lại tiếng nức nở chỉ có tiếng thở dốc nặng nề kèm theo tiếng rên rỉ thỏa mãn. Lãnh Phương Đông biến đổi tư thế không ngừng đẩy dục vọng vào sâu bên trong. Cuối cùng, ở nơi sâu nhất phóng thích chính ôm cô vào lòng, liếm vành tai mẫn cảm, sủng nịnh hôn lên mí Tình mơ hồ “Mau buông ra, em muốn đi tắm”“Còn chưa xong đâu” Hắn động thân tiến vào, nhẹ nhàng di động.“Ưm, đừng làm nữa"“Mỗi đêm là ai kêu anh đừng dừng lại” Cô ngượng chín mặt, đẩy thân thể dính ướt khỏi người.“Ngoan, một lát nữa em sẽ thích” Hắn hít sâu rút lui toàn bộ rồi xốc hai chân cô lên thúc mạnh. “A….” Lục Tình cắn răng đón nhận khoái cảm dâng nhiên, Hắn đứng phắc dậy, mỗi bước chân cô đều cảm nhận được bên dưới trướng cô lên giường, hôn khắp lượt trên da thịt nhẵn mịn, hắn nắm chặt mông cô, từ phía sau xâm nhập, ấm áp khích chặt làm tâm tình hắn vô cùng kích động, khoái cảm chạy dọc cơ thể, cả hai run rẩy cùng nhau bước vào cảnh giới cực lạc. Nương theo động tác cuồng dã, Lục Tình rên từng tiếng đứt quãng, mệt nhòa nằm rũ xuống nệm, chân giường rung lắc dữ dội, có cảm giác như sắp rơi xuống. Lục Tình càng ỉ ôi cầu xin, hắn càng được thế cậy mạnh, lần lượt chiếm đóng mọi ngóch ngách, quen thuộc rong đuổi dẫn dắt cô bước vào cánh cửa dục vọng không lối thoát. Nơi dung hòa ướt át chứa đựng tất cả sinh lực, tình yêu của Phương Đông không phải kẻ thích nói, hắn lạnh lùng trầm mặc, không hay nói lời ngon ngọt. Ở bên cạnh hắn, cô rất vui vẻ, rất an tâm, hắn là mái nhà cho cô nương tựa sau những tháng ngày bất hạnh. Liệu có thể ở bên nhau bao lâu? Hay đây chỉ là hạnh phúc ngắn ngủi mà ông trời ban tặng? “Cô là ai?” Hắn làm như không thấy sự phản kháng của cô, ôm chặt vào lòng, ngước mắt nhìn lãm đạm lên tiếng. “Anh không biết tôi?” Đầu Nhã Bình như bị đánh mạnh một cái, chẳng phải hắn đã cho người bắt cô để uy hiếm Lục Tình sao? Đúng là tên lưu manh, bọn xã hội đen hống hách ức hiếp người. “Tôi phải biết cô sao?” Giọng hắn lạnh lẽo, nhấc bổng thân thể mềm mại của Lục Tình thản nhiên ngồi xuống ghế bành ôm cô trên đùi hắn, bàn tay siết chắt eo nhỏ,không cho cô chạy trốn. “Mau buông em ra” Lục Tình giơ nắm đấm như dùi cui đồ chơi đấm vào ngực hắn.“Còn nói nữa cẩn thận tôi làm một lần nữa” Hắn kẹp chặt hai tay, giam cô vào lồng ngực rắn chắn, giọng điêu khiến người ta chán ghét.“Anh thật quá đáng” Cô giận dỗi trừng mắt, giọng lí nhí. Lại ái ngại liếc mắt nhìn bạn mình đang đứng như trời trông đằng kia nhất thời không nói lên lời, cô xấu hổ vì lời nói dối bị vạch trần, không còn gì để biện minh, còn hắn thì giữ cô không chịu buông càng làm cô chỉ biết bối Bình á khẩu vì sự việc diễn ra trước mắt mình, chao ôi! Cái gì đang diễn ra, tại sao Lục Tình lại ở chung một chỗ với gã lưu manh này, thật quá đáng! Cô căm hận tin tưởng rằng người đàn ông này chắc chắn cùng một ruột với tên đầu gấu khốn kiếp kia, hừ hận hơn nữa hắn lại ép buộc Lục Tình, nhìn tư thế này xem, chẳng phải là ăn hiếp con gái nhà lành thì là cái gì? Cô xắn tay áo nắm chặt nắm tay, xông xông bước đến hét lên.“Anh mau thả người ra” “Cô còn chưa đi” Giọng hắn hờ hợt giống như không quan tâm thứ gì ngoài vuốt ve hai má của người phụ nữ trong lòng mình.“Anh, anh đây là xâm nhập gia cư bất hợp pháp” Nhã Bình chống nạnh lắp bắp đáp lời.“Hử?” Hắn đột nhiên ngước mắt lên nhìn, lạnh lẽo đến mức khiến hai chân cô đứng không vững, Nhã Bình cố chấn an trong lòng, làm ra vẻ mặt bình tĩnh nhất đối mặt với hắn.“Nếu anh không đi khỏi đây tôi sẽ báo cảnh sát” Nhã Bình dò hỏi ý trong ánh mắt lạnh lùng của hắn, nhưng vô dụng, hắn chẳng có chút mảy may nào với lời nói của cô.“Nhã Bình, hôm nay cậu về trước được không? Tớ sẽ giải thích sau” Lục Tình ngóc đầu lên, thành khẩn khuyên nhủ bạn không nên chọc giận tên xã hội đen này. “Tình, hắn ta?” Nhã Bình nhíu mày không hiểu“Anh ấy…” Lục Tình nhất thời không tìm được từ ngữ thích hợp để giải thích thì giọng nói trầm khàn quyết đoán đã thay cô đáp lại “Tôi là người đàn ông của cô ấy” Nói xong hắn không kiêm dè hôn lên vành tay mẫn cảm khiến Lục Tình đỏ bừng cả mặt.“Anh nói bậy” Nhã Bình giậm chân phản đối, bĩu môi.“Cửa ở bên kia, không tiễn”Lãnh Phương Đông lạnh nhạt nói, ánh mắt khiêu khích nhìn vẻ mặt số chết không đầu hàng của Nhã Bình, tuyên bố chủ quyền, giống như hắn mới chính là chủ nhân của nơi này. Nhã Bình không ngờ mình lại đầu hàng trước thế lực hiểm ác, cô thừa nhận mình rất sợ ánh mắt sắc bén, lạnh như băng của Lãnh Phương Đông nhưng nghĩ đến cảnh Lục Tình phải ở bên cạnh hắn là lại rùng mình, không phải rất ảnh hưởng đến an nguy tính mạng sao? Cô ra khỏi cửa, nhưng không thể bỏ mặt bạn mà đi được, cô liền nghĩ đến việc tìm đến căn cứ của hắn làm loạn. Không suy nghĩ gì thêm, Nhã Bình ôm cục tức trong lòng chạy xộc đến Hải Dương, cô không tin mình không quậy một bữa ra trò, hừ đừng nghĩ cô sẽ bỏ là giải phân cách__hóng chuyện__ Sau khi đuổi được chướng ngại vật đi rồi, Lãnh Phương Đông nâng cằm cô lên, lãm đạm nói “Có biết cản trở tôi có hậu quả gì không?” “Hừm, còn không phải tại anh, ai cho phép anh tự ý ra ngoài” Lục Tình bực mình gạt phăng bàn tay đang chạm vào mặt mình.“Ai cho phép em đẩy tôi vào cái chỗ chật hẹp đó” Hắn hừ mũi khinh thường, giọng trách cứ.“Nhưng Nhã Bình đã biết rồi” Lục Tình rầu rĩ không vui, cuộc sống của cô còn chưa có ổn định, vì chưa giải quyết được chuyện của gia đình, chuyện với hắn cô cũng hoàn toàn giấu nhẹm, không nói với Nhã Bình, nhìn lúc cậu áy rời khỏi đây xem, chắc là rất giận cô.“Cô ta biết thì sao?” “Nói anh cũng không hiểu” Cô bực bội ngắt lời hắn.“Tình, em lại không ngoan” Hắn đè cô xuống, trên chiếc ghế chật hẹp thân hình cao lớn đã che lấp cả người cô, hắn chống hai tay lên thành ghế, đăm đăm nhìn sâu vào mắt cô, không biết hắn sẽ làm cái gì tiếp theo. Lục Tình cắn răng, im lặng thể hiện thái độ không khoan nhượng.“Tình, trả lời tôi” Hắn bóp chặt cằm khiến cô không thể nhìn hắn, bàn tay thô to dường như bao bọc đến tận cổ, làm cô khó thở, mặt trở nên trắng lưng lạnh toát, trán cô đổ mồ hôi hột, vì bị hắn ghì chặt tay chân không động đậy được, ngay cả muốn cất lời cũng khó khăn. Ánh mắt hắn âm u nhìn thấy tia kháng nghị trong ánh mắt cô, lòng nóng như lửa đốt, hắn thật sự tức giận, mà khi tức giận sẽ không kìm chế được bản thân, người phụ nữ đã không biết bao nhiêu lần có thể khiến hắn thay đổi tâm tình lên xuống nhanh như thế. Hắn không cho phép bất cứ ai có thể chi phối cảm xúc của mình, ngay cả là cô cũng không thể. Lực tay của hắn chỉ một chút thôi có thể kết thúc tính mạng của người khác, hắn đang đợi cô phải xuống nước, phải tuân Tình bị nghẹn ở cổ họng, cô yếu ớt nhìn hắn, không khí lạnh lẽo xâm lấn, hắn lãng khốc, vô tình, một màu đen bao trùm xung quanh, hắn như thần chết đến để lấy mạng nhỏ bé của cô. Cô tủi thân nước mắt tràn ly, đôi mắt đỏ hoe ngập nước, cô không đủ sức để cầu xin hắn buông tha, chỉ còn cách chờ đợi.“Em là người phụ nữ bướng bỉnh” Hắn nới tay, buông ra, vết hằn đỏ in trên cổ rất kinh người, Lục Tình ôm cổ ho khù khụ, nước mắt nước mũi lấm lem khắp Phương Đông nhìn vệt hằn trên cổ cô, nghẹn họng đắng nghén, hắn đâu có biết sức lực của mình có thể giết chết cô, hắn chỉ muốn dọa cho cô biết sợ, nhưng nhìn bộ dạng chật vật đáng thương kia hắn mềm lòng, muốn ôm cô vào lòng mà an ủi. Thế nhưng lòng tự tôn hắn không thể hạ mình, hắn đứng dậy, châm điếu thuốc cuối cùng ra đứng bên cạnh ban công, hắn không tài nào giải thích được tâm trạng hiện giờ, là xót thương, là nỗi hối Tình chống đỡ thân thể ngồi dậy, lau những vệt nước mắt trên mặt, oái hận nhìn về phía hắn, lòng mắng hắn trăm ngàn lần. Sao có thể đối xử với cô như thế? Cô sai lầm rồi, cô cứ nghĩ hắn sẽ khác, hắn sẽ không giống với những người khác, đối xử tệ bạc với cô nhưng xem ra tất cả những vọng tưởng đều lụi tàn. Đến cuối cùng hắn lại là kẻ tàn nhẫn nhất, độc đoán nhất, cô không nên dây dưa với hắn, tại sao ông trời lúc nào cũng đối với cô như vậy? Cha mẹ? Gia Đình? Ngay cả hắn cũng không cần cô.“Đừng khóc” Hắn bước lại gần, ôm cả người mềm nhũn của Lục Tình vào lòng, giọng trầm khàn thì ngửi thấy mùi khói thuốc nồng nặc, hơi thở của hắn còn phả mùi thuốc,Lục Tình tủi thân nước mắt lại xối xả rơi xuống, cô vừa đấm túi bụi vào lồng ngực rắn chắn của hắn vừa gào lên “Đáng ghét, anh là đồ khốn, anh lại hiếp đáp tôi” Mặc kệ cho đôi tay có đau đớn như thế nào, cô vẫn quyết đấm mạnh hết sức, trút hết nỗi uất hận trong lòng mình với hành động vừa mới nãy của hắn.“Muốn đánh thì đánh ở đây, em không đau tay sao?” Hắn nắm chặt đôi bàn tay nhỏ nhắn, đưa lên mặt, ôn nhu nhìn cô. Lục Tình lại khóc ầm lên, giống như trước giờ cha sinh mẹ đẻ không được khóc vậy, vừa đánh vừa mắng, là hắn bảo cô đánh vào mặt hắn chứ không phải cô tự đánh. Được rồi! Hôm nay cô sẽ cho hắn biết thế nào là đắc tội với phụ nữ có hậu quả mặt cô lã chã rơi, đánh cũng đánh rồi, vô cùng mệt mỏi, hai mắt cô nhòe đi, nấc nghẹn khiến tấm lưng run đau lòng chạm tay vào má cô, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt, môi hắn đặt lên môi cô khẽ mút, không phải điên cuồng, không cường hãn mà ôn nhu đến lạ thường, giống như trân trọng bảo bối trên tay, sợ ngập sẽ tan mất.“Xin lỗi” Hắn hạ giọng trầm thấp.“Đừng nghĩ xin lỗi tôi sẽ tha thứ cho anh” Cô lau mũi mấy cái, hít sục sùi nói.“Tôi” Cổ họng hắn khô khốc, vì áy náy mà không dám lớn tiếng.“Anh là đồ khốn” “…” Đến lượt hắn im lặng“Anh bại hoại”“…”“…Anh là lưu manh, xã hội đen, côn đồ, là anh bắt ép người quá đáng, còn dám mạnh tay với tôi.....zzzzzzzzzzz” Lục Tình thở hổn hển chống trên người hắn, vì bộc phát quá mức mà cô không kịp lấy lại sức lực.“Mắng đủ chưa?” Hắn đáng thương lên tiếng.“Còn chưa” “Vậy thì em mắng tiếp đi” Hắn ngại ngần sờ lên sống Tình hừ mũi kinh thường, hắn đưa tay chạm vào cổ khiến cô sợ hãi rụt người lại, bị hắn ôm lấy, bàn tay thô rát sờ nhẹ lên vết hằn trên cổ trắng ngần.“Xin lỗi, tôi không cố ý làm em bị thương” “Là em làm tôi tức giận” Hắn nói tiếp.“Lại là lỗi của tôi” Cô trừng mắt nhìn hắn“Được rồi, là tôi sai, được chưa?” Hắn hạ giọng cưng chiều, đồng thời ôm siết cô vào trong lòng, đôi môi nóng hổi dò tìm lưu luyến trên môi cô, tay hắn đặt đằng sau gáy, giữ chặt ,đầu lưỡi luồn lách vào trong khoang miệng mút lấy ngọt ngào của cô, đầu lưỡi mềm mại bị hắn dây dưa, quấn lấy không còn kẽ hở, cô vừa thở hổn hển vừa chủ động ôm cổ hắn, cổ vũ động tác càng lúc càng cuồng nhiệt, tùy ý cho hắn tham lam thành công chiếm đất. Khi Lục Tình bước ra ngoài cũng là lúc chuông bắt đầu vào học reo vang, cô ổn định tâm trạng lại, vì không yên tâm nên cứ mang theo cái túi xách kè kè như mang quả bom bên người. “Hôm nay chúng ta sẽ tô màu nhé!” Lục Tình đứng giữa lớp nhỏ nhẹ nói.“Cô ơi! Con để quên tập vẽ ở nhà rồi” Cô bé An Kì ủ rụ“Không sao, con qua ngồi chung với Ý Lan nhé” Cô kéo ghế bé đến bên bàn bên cạnh.“Cô ơi! Bạn Vĩ lấy màu tô của con” Tiếng bé trai khóc thét“Ổn định trật tự, mau trả lại cho bạn. Con có màu trên bàn mà” Lục Tình lại phải giải quyết vụ rắc rối của hai đứa bé trai.“Nguyệt, sao con không tô màu?” Cô dịu dàng vuốt lại tóc mai rối bời của bé“Cây bút màu hồng bị anh trai bẻ gãy rồi!” Bé buồn chù ụ“Con có thể tô màu khác mà”“Nhưng mà con thích màu hồng”“Được rồi! cô cho con cây bút màu hồng của cô nhé” Lục Tình lại vội đi lên bục giảng tìm bút tô màu hồng đưa cho bé.“Con cảm ơn cô” Bé Nguyệt vui vẻ cười tít“Cô ơi! con muốn đi tè” bé gái nũng nịu nắm lấy chân váy “Được, theo cô nào” Lục Tình mỉm cười dắt tay bé đi vào nhà vệ sinh Ra khỏi phòng thì bé đứng sát vào vách tường “Sa, sao thế? mình vào lớp thôi”“Con không muốn vào lớp” Bé vặn vẹo hai tay, mặt cúi sầm xuống “Nói cho cô biết vì sao được không? Là bạn học nào bắt nạt con” Cô ngồi xổm xuống ôm bé hỏi han “Con không muốn nói à?” cô kiên nhẫn hỏi lại “Bạn Khang nói không muốn cho con chơi chung” Bé khóc hu hu hai mắt lệ nhòa “Ngoan, là Khang không cho con chơi cùng đúng không? Cô sẽ nói chuyện với bạn ấy, được chứ?” “Không được … bạn ấy sẽ giật bím tóc của con” bé uất ức tố cáo “Cô biết rồi, cô bảo đảm bạn khang sẽ không dám ăn hiếp con nữa, giờ cùng vào lớp nhé” “Thật ạ?”“Thật, cô có bao giờ lừa con đâu”“Dạ” -Trà Muộn- truyện được đăng trên diễn đàn lê quý đônTrong lòng Lục Tình tức muốn lộn ruột, cái thằng bé Chí Khang này đúng là quá quắt. Bước vào lớp ngay giữa trung tâm lớp học là bạn học Chí Khang đang được các bạn gái nhỏ quay quanh, gương mặt đúng là yêu nghiệt, trời ơi có thể nói cho cô biết đó không phải là gương mặt của đứa bé mới năm tuổi không? Không biết lớn lên bao nhiêu cô gái liều chết xông đưa tay ôm trán, đặt bé Sa ngồi xuống bàn nhỏ. “Buổi chiều sẽ có giờ ngoại khóa. Các em phân theo nhóm năm bé nhé” “Hạng Chí Khang, ra đây với cô một lát” cô nghiêm nghị nói“Tại sao em lại bắt nạt bạn học?”“Bạn ấy dám mách lẽo” Hạng Chí Khang làu bàu“Không phải, Là cô thấy em ấy sợ hãi không dám vào lớp. em xem có coi được không? nói cho cô biết lí do được không?” “...” “Không muốn nói vậy cô mời phụ huynh của con lên nh锓...” “Thôi được rồi, con không muốn nói, là vì ghét bạn ấy hả? con không thể vì ghét người ta mà bắt nạt được, bạn cùng lớp phải đoàn kết biết không?” Cô khuyên nhủ“Nếu tình trạng này còn kéo dài cô sẽ chuyển bé Sa sang lớp bên cạnh, được chứ?" Cô thư thả thăm dò“Không được” “Sao...sao lại không được?”cô khoanh tay trước ngực“Con…con không có ghét bạn ấy” Hạng Chí Khang nhăn nhó mặt“Vậy tại sao lại bắt nạt người ta”“Ai bảo bạn ấy dám nói Minh Vĩ tốt hơn con”“Hả?” Lục Tình phì cười, cô ôm bụng nhịn cười“Con vô lí quá đó! Nếu con muốn chứng minh cho người khác biết mình tốt thì phải thể hiện mặc tốt chứ ai lại đi bắt nạt bạn chứ?”Mặt bé đỏ gay“Mau đi xin lỗi bạn đi nhé!”“Dạ” giọng bé yểu xìu“Được rồi, chuyện này cô sẽ không nói với mẹ của con”“Cô không được chuyển bạn Sa sang lớp khác đó” Cậu bé ấp úng“Ừ, chỉ cần con không bắt nạt bạn nữa”“Con biết rồi ạ”Cái thằng bé này mới tí tuổi đầu đã phúc hắc như vậy, nghĩ đến Sa Sa nhỏ nhắn dễ thương như con cừu non cô lại thầm thở lại lớp học, Lục Tình đi kiểm tra một lượt xung quanh, Hạng Chí Khang đang vừa lôi kéo vừa nắm bàn tay nhỏ nhắn của bé Sa, còn gương mặt của cô bé đỏ hồng ngượng ngùng đi theo cậu bé. Hình ảnh này thật đả kích những người cô đơn mà! Trẻ con bây giờ thật mạnh học chiều là tiết học ngoại khóa, chỉ hướng dẫn các em cách trồng cây nhỏ và tưới vườn ở trong khuôn viên trường. Nên sau đó cô dẫn cho các em tự do vui chơi trên trông hơn hai mươi đứa bé đang tuổi đùa nghịch thật sự rất vất vả nhưng cô lại yêu quý và gắn bó với công việc này, đơn giản là vì cô rất thích trẻ con, cô muốn sau này cuộc sống của mình sẽ tìm được bình yên, sinh một đứa bé sống vui vẻ qua ngày. Nhưng nhìn những đứa bé ngây ngô chơi đùa trước mặt, hình ảnh của Lãnh Phương Đông lại lờn vờn trước mặt, gặp gỡ hắn là điều không ngờ nhất trong cuộc sống, cũng là điều kì lạ nhất mà cô từng trải qua. Hắn bá đạo, hắn ôn nhu, hắn lãm Tình không biết nên giải quyết chuyện này thế nào, còn chuyện của mẹ cô, Trần Khư Tuấn, cô phải thật quyết đoán./Trà Muộn- d đ l q đ/Không thể dây dưa với Lãnh Phương Đông cả đời được, cô không hiểu được hắn, ánh mắt của hắn khiến cô sợ hãi, giống như có thể nhìn thấu tâm can người khác, còn cô không thể chống cự. Trong tiềm thức lại muốn trốn tránh, hắn là độc dược, nếu vướn vào nhất định không hưởng được mật tan học, Lục Tình chậm chạp không muốn ra khỏi cổng trường, cô đợi đến khi chẳng còn một bóng người mới lấp ló đứng đằng sau bụi cây nhỏ, lóng ngóng xung động trong túi réo vang“A lô?”“Em đang ở đâu?”“Tôi… tôi còn chưa tan làm”“Cả trường học đều chẳng có bóng dáng ai, em làm gì?”“Tôi…cảm thấy không được khỏe”“Vậy à, tôi thấy em rất khỏe mạnh đấy!” Hắn nhếch môi cườiLục Tình sợ hãi quay ra đằng sau thì đã thấy bóng người cao lớn trùm lên người mình.“Anh” cô lắp bắp“Đi thôi” Lãnh Phương Đông ôm lấy thắt lưng của Lục TìnhĐến bên chiếc xe mà đen, Lãnh Phương Đông mở cửa sau đẩy cô vào trong đồng thời cũng ngồi vào bên cạnh cô.“Chúng ta đi đâu vậy?” “Đến nhà tôi”“Không được, ngày mai tôi còn phải đi làm”“Tôi đưa em đi”“Nhưng…”Môi bị hắn chiếm đóng, chặn ngang, đầu lưỡi thô lỗ lách vào ngậm lấy cái lưỡi thơm tho.“Ưm” Lục Tình đặt hai tay lên vai hắn, nhất thời cũng buông lõng, mặc cho hắn trúc trắc.“Có nhớ tôi không?” Hắn khàn khàn cất giọng ma mị, thổi hơi nóng rực vào má cô“Ưm…đừng”“Hử?”Hắn ép sát cô vào thành ghế, đôi tay lực lưỡng đã ôm chặt khiến bầu ngực mềm mại dán vào khuôn ngực rắn Phương Đông ghé miệng ngậm lấy vành tai nhạy cảm của Lục Tình, khiến mặt cô nóng bừng, rùng mình tránh né.“Đừng như vậy” Cô mềm nhũn nỉ non“Muốn ăn em ngay lập tức” Hơi thở của hắn dần phả lên cổ cô, giọng khàn ấm ánh mắt đục ngầu.“Đứng đắn một chút, có người” Cô xấu hổ “Cậu ta không dám nhìn lén” Hắn chẳm thèm để ý, hừ lạnh. Nói xong hắn đã nhấc bổng cô lên ngồi trên đùi hắn, bàn tay thô rát luồn vào áo nắn bóp nơi bầu ngực.“Xấu xa”“Hôn tôi” Hắn chăm chăm nhìn sâu vào hai mắt côLục Tình ngoan ngoãn ôm gáy hắn, môi kề sát lên môi, cánh môi mềm mại, đầu lưỡi nhỏ rụt rè đưa qua kẽ răng.“Ưm…” Đầu óc hắn muốn nổ tung, giờ phút này chỉ muốn đè cô xuống mà yêu thương, khuôn mặt ửng hồng, đôi môi run rẩy đỏ mọng đang học hỏi rất tốt, hắn hé môi mút lấy đầu lưỡi của cô thật chặt, mút đến, tơ bạc vươn vãi bị hắn ăn sạch sẽ, Lục Tình xụi lơ dựa cả thân thể vào hắn.“Anh…mau dừng lại đi mà” Cô đẩy đầu hắn ra khỏi ngực mình, nụ hoa bị cắn đến sưng đỏ, cô đưa tay che ngực, không cho hắn chiếm tiện nghi nữa.“Về nhà đã” Cô gấp gáp cầu xin“Tha cho em” Hắn vẫn ôm chặt cứng, đầu dụi vào hõm vai cô, hơi thở dần bình Tình thở nhẹ không dám cử động vì sợ hắn lại nổi thú tính. Xe dừng trước cổng chung cư, Lục Tình chỉnh lại cái quần áo sộc sệt liền bị hắn ôm vào trong thang máy.“Cạch” Cánh cửa chưa kịp mở ra đã bị Lãnh Phương Đông len vào giơ một chân đóng cái gầm, hắn ép cô vào cảnh cửa, cúi xuống tìm môi hôn một cách nồng nhiệt, một tay ghì chặt sau gáy, một tay siết chặt cô vào lòng. Môi ấm nóng, đầu lưỡi vừa thô vừa trơn trượt quấn trằn chọc bú mút, đầu lưỡi bị dụ dỗ chủ động dâng lên cho hắn mút đến tê dại, hương mật ngọt ngào khiến cổ họng Lục Tình khô khốc,cô ho khan, yếu ớt đẩy hắn ra, hít chút dưỡng khí để hơi thở bình thường trở lại.“Em đói bụng” Mắt thấy hắn đang kiên nhẫn lột từng cúc áo trên người, cô van nài.“Em thật sự đói bụng lắm, xin anh đó” Lục Tình khổ sở nắm chặt tay Phương Đông hừ lạnh, hai mắt chan chứa dục vọng lại bị cô kiên trì can ngăn, trông thấy vẻ mặt đáng thương hắn lại mềm lòng dừng tay, ôm cô đến ghế sô pha.“Em muốn ăn gì?” Hắn vừa hỏi vừa móc di động ra nhấn số gọi“Không cần, em tự nấu gì ăn được rồi” Cô ngăn hắn lại đồng thời đứng dậy chạy vào phòng tủ lạnh ra đập vào mắt toàn là bia, khó khăn tìm kiếm được hai quả cà chua, mấy quả trứng gà cùng vài sợi hành đã héo queo, cô thở dài đem đến bếp.“Này, nhà anh có mì không?” Cô lên tiếng hỏiLãnh Phương Đông nghe cô gọi liền bước vào, lấy trong ngăn tủ trên cao được đúng hai gói mì.“Bình thường anh uống bia trừ bữa hả?”“Tôi không ăn ở nhà” Hắn lãm đạm đáp “Anh đã ăn gì chưa?” Cô xé gói mì bỏ vào nồi“Tôi muốn ăn em” Hơi thở của hắn len lõi bên tai“Vậy tôi nấu thêm phần cho anh, mau ra ngoài chờ đi” Lục Tình lúng túng đẩy hắn ra khỏi đây, nếu hắn cứ lởi vởn bên cạnh chắc cô không nấu nổi nữa.…Sau gần mười lăm phút, Lục Tình bưng hai tô mì bốc khói nghi ngút đặt lên bàn.“Không có nguyên liệu nên chỉ nấu được thế này thôi” Cô cầm đũa lên bắt đầu ăn“Nếu em thích tôi sẽ mua đồ chất đầy tủ cho em” Hắn nhìn cô“Không cần, tôi đâu có ở đây” “Em sẽ ở đây” Hắn phánLục Tình im lặng không muốn tranh luận với hắn về vấn đề đi hay ở này, cô nhanh chóng lấp đầy cái bụng đói Phương Đông ăn rất từ tốn, hương vị bình thường này lại mang đến cho hắn cảm giác giống y chang hương vị mà mẹ thường nấu cho hắn mỗi khi hắn đi làm về khuya. Nhìn người phụ nữ bên cạnh mình, hốc mắt hắn cay xè, chưa bao giờ cảm giác này lại xâm chiếm trái tim mãnh liệt đến như vậy.“Sao anh còn chưa ăn?” Lục Tình kê tô lên húp hết cả nước lẫn cái, nhìn hắn hỏiHắn không trả lời mà cúi đầu ăn, dù không còn nóng hổi nhưng lại ngon đến lạ Tình ăn nhanh là có lí do hết, cô sợ hắn ăn xong trước lại nổi điên nên trước tiên chạy vào phòng hắn.“Em đi đâu?” Hắn ngạc nhiên hỏi“Tôi đi tắm” Lục Tình mỉm cười đáp“Ừm” Vào phòng tắm, cô cẩn thận chốt cửa lại, cởi quần áo ra, nước ấm từ vòi sen khiến da thịt trở nên dễ chịu hơn, không còn cảm giác rít chặt của mồ hôi, cô thư thả dưới làn nước, kì cọ sạch sẽ.“Tình, mở cửa” Giọng nói to từ bên ngoài khiến cô giật thót.“Đợi một lát, tôi sắp xong rồi!” Cô cuống lên xả hết bọt xà phòng trên tóc.“Tôi đếm một đến ba, em không mở thì tôi tông cửa vào” Hắn đập cửa thình thình, uy hiếp triệt Tình tức giận đưa tay vặn tắt nước, tìm xung quanh chẳng thấy cái khăn nào, đồ cũ đã bị cô vứt nước ướt sủng nằm bẹp dưới nền cắn răng, chỉ ló cái đầu ướt nhẹp ra, gọi hắn“Anh lấy giúp tôi cái khăn được không?”Lãnh Phương Đông chẳng nói chẳng rằng, chen người lực của hắn làm sao cô địch nổi, Lục Tình đầu hàng để hắn đi vào, chẳng mấy chốc thân thể trần truồng nằm gọn trong lồng ngực hắn.“Anh…anh buông ra, tôi tắm xong rồi!” Lục Tình cố đẩyLãnh Phương Đông dịu dàng vuốt ve gương mặt của cô, cúi đầu mút lấy môi, dụ dỗ quyện lấy đầu lưỡi thơm tho, vừa mút vừa hút thể Lục Tình mềm mại dựa dẫm vào, nước trên người thấm ướt quần áo của Phương Đông cởi phăng trướng ngại vật trên người với tốc độ nhanh nhất, rồi cơ thể trận trụi dán vào cô, da thịt đụng chạm truyền đến.“Ưm…” Mỗi cái vuốt ve của hắn, cô không nhịn được những tiếng rên nhắm nháp hai bầu ngực, đóa hồng trở nên căng cứng, bàn tay mơn trớn phía dưới, tách hai đùi cô ra chen ngón tay vào đưa đẩy vào nhụy hoa ẩm tay hắn đưa đẩy chỉ vài lần đã làm bụng dưới của cô căng thẳng, cảm giác tê dại chạy dọc cả người, đóa hoa nở rộ chảy ra dịch mật ngọt ngào, hai mắt hắn phừng phừng lửa lớn, vật to lớn kinh người sừng sửng chọc vào đùi Tình miệng khẽ a…ư ngân, nũng nịu ôm chặt cổ hắn, hai mắt long lanh như nước.“Muốn sao?” Hắn tà mị thì thầm vào tai cô“Ưm…Mau cho em” Lục Tình mắc cỡ cúi đầu khiến mái tóc ướt rũ xuống.“Nói to lên” Hắn nhào nặn nơi ngực, xốc mạnh hai con thỏ trắng“A…đau em” Lục Tình nhào lại cắn hắn“Thích tôi làm em đúng không?” Hắn mút cần cổ trắng ngần của cô chùn chụt“Ưm muốn anh, Mau cho em” Lục Tình rên khẽ, vuốt ve cơ bụng của hắn“Nói em muốn tôi” Hắn xốc cả người cô lên dựa hẳn vào tường, hai chân kẹp vào hông, cán gốc lập tức chôn vào lối đi chặt hẹp.“Em muốn anh” Lục Tình ôm chặt hắnLãnh Phương Đông động eo ếch thúc vào, bắt đầu màn tấn công dồn dập đến dọa người, Lục Tình lắc lư theo tiếp tấu của hắn, tiếng ngân càng lúc càng lớn.“Tình Tình ” Hắn rống lên, thắt lưng kịch liệt va chạm, tiếng thở dốc nặng nhọc nhưng chưa đủ đưa hắn đến đỉnh khoái cảm.“Tôi làm em có sướng không?” Hắn tách môi cô luồn đầu lưỡi vào, điên cuồng bú mút.“Ưm…nhẹ một chút” Lục Tình nức nở“Có sướng không?” Hắn nặng nề rút ra rồi lại thúc mạnh“A…sướng” Cô nhắm nghiềm hai mắt dụi vào ngực hắn“Mở mắt ra nhìn tôi” Lục Tình mệt mõi ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt mông lung.“Em phải nhớ rõ khoảnh khắc tôi yêu em”“Ưm”“Nhìn xem tôi làm em sung sướng đến mức nào” Hắn tà mị nhếch môi, nói những lời dâm ngừng động, đưa tay vặn vòi nước, hai thân thể vẫn kết hợp khắn khích dưới làn nước, một tay cố định eo cô, mạnh mẽ tiến công, làn nước theo động tác của hắn đi thời khắc khoái cảm cao trào, vật to lớn phình to chen kín cả hoa nguyệt,từng lớp cánh hoa chịu đựng sức đẩy, hắn rống lên bắn ra từng đợt tinh dịch xối xả, ôm chặt cô khiến đóa hoa nuốt hết dịch bỏng vào sâu trong thân thể, hắn mới từ từ lui ra, Lục Tình mềm nhũn suýt chút nữa ngã nhào. Sáng hôm sau, Lục Tình cố mở hai mí mắt nặng trĩu, thân thể giống như có hàng trăm đoàn xe cán qua, giữa hai bắp đùi truyền đến cảm giác đau rát, chân không tài nào nhúc nhích nổi. Tối qua hắn như ăn phải thuốc kích thích vậy, miệt mài tham luyến trên thân thể cô cả đêm, đến tờ mờ sáng mới tạm buông tha nhưng bàn tay tà ác vẫn ôm chặt không có khẽ hở. Cô tưởng mình vừa trải qua một kiếp nạn, bị giày vò đến mức này trong lòng thật sự muốn gào khóc. Ở trong vòng tay của hắn, cô hoàn toàn không thể cử động.“Lãnh Phương đông” Lục Tình lay bả vai của hắn, khẽ gọi"Tỉnh rồi hả?” Hắn mở mắt, giọng trầm khàn quyến rũ.“Mau buông ra, tôi muốn dậy”Lãnh Phương Đông không lên tiếng, nhắm nghiền mắt lại vùi đầu vào hõm vai của cô, hơi thở trầm ổn khiến cả người cô nóng ran.“Mau dậy đi mà” giọng cô yểu xìu“Chết rồi, trễ giờ... tôi còn phải đến trường” Lục Tình nhảy dựng lên, luống cuống vơ tìm quần áo.“Không cần gấp, tôi đưa em đi”Luc Tình nhảy xuống giường, đau lòng vì chẳng tìm thấy thứ gì có thể mặc vào người, dưới ánh nhìn nóng bỏng của hắn, cô đỏ mặt quấn chặt tấm chăn mỏng quanh người, bức bối trừng hắn.“Quần áo làm sao bây giờ?”“Một lát nữa có người mang đến” Thân hình trần trụi của hắn phô bày trước mắt, Lãnh Phương Đông ôm cả người lẫn chăn bước vào phòng tắm.“Này, anh đừng có làm bậy”“Nếu em không muốn trễ giờ thì đừng có cựa quậy lung tung” Hắn vỗ nhẹ vào mông nhỏ của cô. Lục Tình xấu hổ không nói lên lời, đành im quả nhiên giữ lời, không có làm chuyện gì quá Lục Tình từ phòng tắm bước ra, đã thấy một bộ váy màu trắng được đặt ngay ngắn ở cuối giường, bên cạnh còn có một cái túi nhỏ, cô mở ra liền hối hận muốn chết, đó là một bộ nội y ren màu trắng, rất hợp tông với bộ nhanh chóng mặc vào người, rất vừa vặn, ngay cả đồ lót cũng vừa in đúng với size của phòng khách, Lãnh Phương Đông đã mặc một thân màu đen huyền bí, vẻ mặt hắn có vẻ không được tốt, chân mày chau lại, cũng không nhận ra bước chân khẽ khàng, đến khi cô lên tiếng hắn mới ngước đầu lên.“Trần Lực sẽ đưa em đi”Lúc này cô mới biết còn có một người nữa hiện diện trong căn phòng, đây chính người đàn ông cô đã nói chuyện qua điện thoại cũng là kẻ đã bắt Nhã Bình ngày hôm đó, là thuộc hạ của hắn.“Không cần đâu, tôi tự đi được” Cô vội từ chối lời đề nghị của hắn“Tôi có việc quan trọng cần phải giải quyết” hắn đột nhiên lên tiếng“Tình, đừng có phản kháng lời nói của tôi” Giọng hắn lạnh lùngLãnh Phương Đông đứng dậy sải bước về phía cô, chẳng mấy chốc đã kéo cô vào lòng, môi hắn dán lên vành tai nhạy cảm, cắn nhẹ, giọng trầm khàn thổi qua tai“Ngoan ngoãn ở nhà chờ tôi”Nói rồi đôi tay hắn ghì chặt sau gáy, mút lấy môi cô, nụ hôn có phần bá đạo vừa da diết vừa mãnh liệt, đến khi đầu lưỡi trằn trọc lui ra, hắn nặng nhọc thở dốc, cô được trả tự do, mềm mũn dựa vào người hắn thở mắt đen láy sâu hút khiến đầu cô tê cứng, giống như có lực siêu nhiên thần bí khiến bất kì ai nhìn vào cũng phải tuân theo.... Ngồi trên xe, người tên Trần Lực này lời nói thô lỗ ồn ào, cả thân hình của hắn cũng sừng sững như ngọn núi, nhưng đối với cô có ba phần cung kính, có vẻ hắn tưởng cô là người của Lãnh Phương Đông.“Cho tôi đến ngã tư đó được rồi” Cô bèn lên tiếng, trước khi hắn lái xe đến trước cổng xe này quả thật rất nổi bật, nếu từ đây bước xuống sẽ trở thành tiêu điểm thu hút ánh nhìn của người khác.“Không được, đại ca đã giao nhiệm vụ, em nhất định phải làm đến nơi đến chốn” Giọng hắn lớn đến mức làm cô giật mình."Không cần đâu, làm phiền anh rồi” cô khách khí cười gượng“Sao lại làm phiền, chị dâu, chị cứ sai bảo, dù lên núi đao xuống chảo dầu em cũng không ngần ngại” Trần Lực cười khà khà.“Đừng...tôi không phải chị dâu gì đó của anh” Cô ngượng ngùng đáp.“Chị là người của đại ca, tất nhiên là chị dâu của chúng em” Trần Lực không cho cô cơ hội phản Tình bất lực nhìn xe lăn bánh đến trước cổng, cô không thể nói lí lẽ được, hắn là người của Lãnh Phương Đông nên tuyệt đối tuân theo lệnh của hắn, cô phân bua hắn cũng chẳng lọt vào lỗ tai.“Cám ơn anh” cô đẩy cửa xem bước xuống“Chiều tôi sẽ đến đón chị”“Tuyệt đối không cần, anh không cần làm như thế” Cô lắc đầu sợ hãi“Đây là mệnh lệnh của đại ca” Hắn thản nhiên đáp“Tôi sẽ gọi điện cho anh ấy, anh có thể yên tâm chưa” Cô thở dàiTrần Lực suy nghĩ một lát cuối cùng cũng tạm đồng ý, Lục Tình được giải thoát bước chân càng nhanh, vừa đi vừa chạy giống như kẻ trộm vậy. Lúc nhận được điện thoại của Nhã Bình thì Lục Tình đang dỗ dành con gái của chị đồng nghiệp. Bé bị ốm nên rất quấy, cô vuốt tóc bé nhẹ nhàng nói“Ngoan, Chi đừng khóc, mẹ con sắp đến rồi”“Cô ơi, con không muốn đi bác sĩ” bé dụi vào lòng cô, khóc nấc lên“Ừ, không đi bác sĩ nữa, mình về nhà nhé!” cô vội lau nước mắt cho bé, an ủi…“Làm phiền em quá!” mẹ của bé Chi hổn hển chạy đến“Không sao ạ. Chị mau mang bé đến bệnh viện kiểm tra, em dán miếng hạ sốt rồi mà vẫn chưa thấy giảm” “Ừ, chị đi ngay đây. Tạm biệt em” chị nói rồi ôm con chạy đi…“A lô? Nhã Bình?” cô lấy di động ra nghe máy“Lúc nãy có người đàn ông gọi cho tớ, nói là anh ta đang giữ túi xách của cậu” Nhã Bình vội thông báo“Ở đâu vậy?”“Quán bar Hải Dương, mà sao cậu lại đến nơi đó”“Tớ sẽ giải thích với cậu sau. còn giờ tớ đang làm việc, bye nhé!” cô thoái thác rồi cúp điện Muộn- truyện được trên diễn đàn LQĐLục Tình không lập tức liên lạc ngay với người giữ đồ của mình. Thật sự cô có chút lo âu, không muốn đến nơi đó nhưng tất cả giấy tờ tùy thân đều ở trong đó, nếu không đi tìm lại thì rất phiền toái. Cô suy nghĩ ảo não một lát cũng quyết định hết giờ làm sẽ liên hệ.…“A lô? xin hỏi anh có phải là người nhặt được đồ của tôi không ạ?” cô nhỏ nhẹ“Đúng vậy, thật may là cô đã gọi” đầu dây bên kia gấp gáp trả lời“Tôi sẽ đến lấy, xin hỏi khi nào thì anh có ở đó?”“Lúc nào cũng có….tôi ở đây suốt mà”"Xin hỏi tên anh là gì?""Cô đến tìm Trần Lực thì sẽ có người biết" “Cám ơn anh, hết giờ làm tôi sẽ đến ngay”“Tôi phải cám ơn cô mới đúng” bên kia khẽ làu bàu“Cái gì ạ?” cô hỏi lại“Không...có gì. cô nhớ đến nhé!” bên kia vội cúp máy…Sau giờ tan học, học sinh đã về hết, Lục Tình dọn dẹp lại bàn ghế ngay ngắn mới đóng cửa trở về phòng giáo viên, lúc này mọi người hẳn đã về hết rồi nên cô cũng nhanh chân lấy túi và áo taxi đến trước Hải Dương đã là sáu giờ, con phố sầm uất đã lên đèn rực rỡ, người đi lại rất đông, những cô gái với bộ đồ bó sát, hở hang bước đi uyển chuyển trên đường. Khi đứng ở đây Lục tình mới cảm thấy mình như lạc vào thế giới khác, một thân đồ tây áo sơ mi gọn gàng phẳng phiu khác hẳn với sự cởi mở của nơi một hơi lấy dũng khí, cô bước vào cửa, đi đến quầy rượu.“Xin hỏi Trần Lực có ở đây không?” cô gọi một người phục vụ hỏi“Cô tìm anh Lực có chuyện gì?”"Tôi đến lấy đồ, trước đó đã gọi cho anh ta” cô vội đáp“Cô đợi một lát, tôi đi báo với anh ấy”“Cám ơn”Chưa đến năm phút người phục vụ ban nãy đã chạy xồng xộc ra, thái độ cung kín nói với cô.“Mời chị đi theo lối này”Cô đứng dậy đi theo anh taĐến cuối hàng lang, cánh cửa màu đen trước căn phòng được mở ra, cô có chút do dự níu bước chân lại thì người phục vụ đã lên tiếng“Mời chị vào”Cô đành đi vàoTrong căn phòng lớn rộng rãi, nhất thời cô không thích ứng được với ánh sáng lờ mờ nên bước đi loạng choạng sợ va vào cái gì trên chiếc ghế là một bóng người, cô không nhìn rõ bèn lên tiếng dò hỏi“xin hỏi anh có phải Trần Lực hay không?”“Không phải” Giọng nói khiến cô sợ hãi lùi xuống“Vậy...chắc tôi đi nhầm, xin lỗi” Cô muốn rời khỏi nhưng chân giống như có lực bám chặt sàn nhà.“Còn muốn trốn, mới có mấy ngày em đã quên” một bàn tay rắn chắc nắm lấy tay cô siết chặt, bắt cô phải quay lại nhìn.“Tôi không biết anh” cô sợ hãi muốn gạt bàn tay hắn ta ra“Em khẳng định”“Anh là ai?” Cô nhíu mày, do ánh đèn quá tối nên chỉ thấy lờ mờ gương mặt anh ta nhưng trong bóng tối ánh mắt như dao sắt bén, giống với ánh mắt của một con thú săn mồi.“Có muốn tôi nhắc lại lần nữa không?” Hắn nâng cằm lên, bóp chặt xương quai hàm của cô.“Đau quá...buông tôi ra” cô vùng vẩy muốn thoát ly.“Đêm đó em cũng kêu như vậy” hắn nhếch môi cười“Đêm nào cơ?” cô cơ hồ ngốc nghếch hỏi “Người phụ nữ này. Em là không nhớ rõ hay là không muốn nhớ” hắn tức giận gằn giọng“Tôi…không biết anh đang nói g씓Khách sạn Tân Lực” hắn nhìn chằm chằm cô“Tôi không biết” cô quyết tâm phủ nhận. “Ưm..” Hắn chặn miệng cô lại, hung hẵn nuốt lấy hơi thở của đối phương. Đến khi cô hoàn toàn mềm nhũn ngã dụi, hắn mới tạm buông Tình đỏ mặt, định giơ tay tát thì bị ngăn lại, tay siết chặt eo cô, hơi thở nguy hiểm gần kề, hắn lại hỏi“Nhớ ra tôi chưa?”“Không nhớ” cô phùng mang trợn máLãnh Phương Đông quyết định muốn bóp chết người phụ nữ này, nhìn mặt cô phùng má trắng nõn, hắn chẳng nói chẳng rằng ôm eo cô đè xuống sô pha, thì thầm bên tai“Còn nói nữa tôi sẽ hôn em”“Anh buông ra...ưm” Chưa kịp nói hết câu đã bị hôn xuống, đầu lưỡi thô lỗ luồn vào trong miệng, càng quấy quấn lấy đầu lưỡi . Răng hắn cọ vào cuống lưỡi cắn nuốt, thấy cô ngoan ngoãn không chống cự nữa hắn mới nhẹ nhàng liếm môi, thở dốc, mùi vị đàn ông sộc vào mũi, cô hừ một tiếng, tránh né“Tôi là Lãnh Phương Đông” hắn trầm giọng“Tôi không nhớ rõ sự việc hôm đó, chuyện xảy ra mong anh hãy xem quên đi” cô nghiêm túc nói“Hử?”“Tôi nói là xem như đó là chuyện ngoài ý muốn” cô gào lên “Em ăn xong lại quay mông bỏ đi. Là có ý gì?” hắn cười cợt nhã“Anh muốn bao nhiêu, tôi sẽ trả, coi như bù đắp cho anh” cô vội thương lượng. “Mẹ kiếp, dám xem tôi là trai bao hả?” hắn bực dọc hầm hầm nhìn cô “Không phải sao? Nhân viên ở đây chẳng phải kiêm nghề đó hay sao”Cô không nhìn thấy sắc mặt người đàn ông dần trở nên lúc xanh lúc đỏ“Mẹ nó, ông đây chỗ nào giống bọn chúng”“Anh...anh đừng tức giận” cô hốt hoảng thối luiLãnh Phương Đông đứng bật dậy, hình người phụ nữ ngây ngốc lùi sát vào thành ghế, lửa giận nghi ngút, vát người lên vai bước thẳng đi mở cửa vào căn phòng thông với căn phòng bao này.“Anh làm gì vậy?” Hắn quăng mạnh người phụ nữ xuống giường, nhanh chóng đè lên, ép cô lún sâu xuống nệm.“Khốn kiếp, tên lưu manh, tên bại hoại…” Nấm đấm nhỏ bé của cô rơi lên lồng ngực cứng cỏi chỉ khiến cô là người bị đau“Nói tiếng nữa tôi liền hôn em” hắn cảnh cáoLục Tình im bặt không dám động đậyHắn nhìn cô, dù bị sợ hãi run rẩy nhưng ánh mắt vẫn quật cường, giống như đêm đó, khiến hắn mất hết tự chủ mà trầm nhiên hắn lại muốn trêu chọc cô, nhìn cô nổi sùng giận dữ trừng hắn. “Sao không lên tiếng”Cô liếc hắn“Không nói sẽ hôn em” hắn bóp cằm cô vuốt ve“Anh...anh” cô lắp bắp hé môi“Nói sẽ ăn em” hắn cười rộ lên, không để ý cô kháng cự, giữ chặt đầu, triền miên hôn sâu, mút hết ngọt ngào trong miệng, hắn khẽ liếm môi đắc ý. “Vẫn ngọt như vậy”. Hắn càng ngày càng nghiện đôi môi nhỏ nhắn này, càng ăn càng hăng hái, hắn như đứa trẻ đòi kẹo tìm kiếm ngọt ngào trên người hắn yêu thích xoa nắn bầu ngực mềm mại, tay lạnh lẽo luồn vào trong áo, vuốt ve da thịt nhẵn bóng, mềm như nước, hắn đặt bàn tay to lên cái bụng phẳng lì của cô, vết chai sạm từ lòng bàn tay hắn khiến cô ngứa ngáy uốn éo.“Anh không được là như vậy” “Em là của tôi” hắn hôn xuống bụng cô một cái“Đừng như vậy tôi không muốn” cô lắc đầu quần quậtChỉ cần tôi muốn” hắn lạnh lùng cắn môi cô trừng phạt. “Anh mau tránh ra” cô khóc lóc cầu xin, nước mắt nhòe trên má, kích động phát ra tiếng nức nở“Còn khóc nữa tôi sẽ lột sạch em” hắn nhíu mày“Tôi không tin lời anh nữa. Anh là đồ lật lọng" Cô đẩy hắn bị thái độ của cô làm cho bất ngờ, dù Lục Tình là đang tức giận trừng hắn nhưng trong mắt hắn lại là sự nũng nịu, đáng yêu. …Lãnh Phương Đông trêu chọc phát cáu nhưng cô không dám vùng vẫy đấu tranh, phẫn uất nãy giờ, cô không đấu lại hắn, giống như một con mồi yếu ớt chờ đợi bị xử lí. Hắn ngồi dậy nói“Đứng lên”Lục Tình vội ngồi dậy sửa sang quần áo, đầu tóc rối bời, vội lên tiếng“Anh mau trả túi xách lại cho tôi”“Đi theo tôi” hắn đáp rồi thong thả bước điLục Tình đứng ngồi không yên nhìn người đàn ông bên cạnh vô lăng, không biết thế nào lại leo lên xe của hắn, cũng không biết bị mang đi đâu. Cô chỉ một lòng muốn lấy lại đồ của mình, liếc sang nhìn một bên mặt cương nghị, người đàn ông này toát lên mùi vị nguy hiểm khiến người ta không dám đến gần, người ta thường nói đàn ông môi mỏng thường bạc tình, hình như đúng như thế với vẻ ngoài của hắn cũng đã đủ làm mọi cô gái ngã gục đừng nói đến đôi môi mỏng bạc kia, ánh mắt hắn nhìn xa xăm.“Nhìn tôi làm gì?” đột nhiên hắn lên tiếng"Không có” cô đỏ mặt quay đầu nhìn ra cửa sổKhông gian dần trở nên im lặng Xe chạy quay rất nhiều con đường rồi dừng lại ở một toà chung cư cao xuống xe, đi thẳng, cũng chẳng chờ mong hắn giúp mình mở cửa xe, cô mở cửa bước xuống, chạy theo sau.“Đây là đâu? anh mau trả đồ cho tôi, còn nếu không tôi trở về đây” cô ngóng quanh hỏiHắn vẫn im lặng không điếm xỉa đến lời cô“Này” cô hét“Tin” hắn bấm nút mở cửa thang máy rồi bước vào, chẳng thèm nhìn côCô phẫn nộ nhưng cũng đi máy thông với cửa một căn hộ biệt lập, hắn mở cửa nghiêng người chừa khoảng trống cho cô đi vào. “Phập” cửa đóng chặt khách vô cùng rộng rãi, không có bất cứ vật dụng nào được trưng bày, hoàn toàn trống trải, chỉ duy nhất một cái ghế sô pha màu đen nằm lạc lõng chính giữa nối với một màn hình ti vi lớn. Cô giữ một khoảng cách an toàn với hắnLãnh Phương Đông ngã mình xuống ghế, hai chân gác lên bàn, nhắm mắt đến điện trong phòng cũng không thèm bật sáng.“Này?” cô gọi lớn“Đến đây” hắn ra lệnhLục Tình không tình nguyện nhích từng bước chân cẩn trọng ngồi xuống cách hắn khoảng một mét.“Đến đây” hắn lại ra lệnh, lần này giọng có chút không kiên nhẫnCô cắn răng lại nhích người thêm một chút, không dám thở mạnh“Còn không mau qua đây” hắn cao giọng"Anh mau trả đồ cho tôi đi” cô bất hạnh lại gần hắnLãnh Phương Đông đột nhiên mở mắt nhìn chằm chằm, dùng một tay khóa chặt eo, ép cô tiến sát vào người hắn, cả thân thể cô dúi vào cơ thể nóng bỏng của cúi xuống định ăn đôi môi đỏ mọng, trước đó đã bị hắn làm cho sưng đỏ thì cô đưa tay che miệng mình lại. “Tôi muốn hôn em” hắn không hài lòng“Tôi không muốn” cô vẫn một mực che miệng“Tôi muốn là được rồi” Lãnh Phương Đông cạy bàn tay của cô, đôi môi vừa ló ra đã bị cắn nuốt, hắn đè cô lúm sâu xuống, hung hăn hôn lấy hôn để, tiếng phản kháng nuốt vào, cùng hắn dây dưa.“Làm người phụ nữ của tôi” giọng hắn khàn đục thì thầm bên tai cô“Không muốn” cô uất ức lắc đầuNhìn người phụ nữ dưới thân đáng thương giãy giụa, mắt hắn hiện lên tia lạnh lẽo, dùng hành động để khẳng định chủ dùng đầu lưỡi thô nóng, đôi môi lướt qua cắn mút từng tất da thịt của cô, mỗi nơi hắn đi qua đều để lại những dấu vết rõ ràng, cả cơ thể Lục Tình nóng bừng, như bị dòng điện làm cho tê dại. Hắn đưa răng nhai cắn xương quai hàm của cô, thở hổn hển tham lam liếm cần cổ trắng mút, tay không rảnh rỗi cởi phăng chiếc áo sơ mi trắng khiến nó nhăm nhúm, nút áo bị đứt đáng thương rời khỏi người chủ nhân, áo ngực màu trắng bao phủ khắn khích lên bầu ngực no tròn khiến mắt hắn tối đen, luồn tay cởi nút áo vén áo ngực lên tay vuốt ve sờ nắn, động tác mạnh bạo của hắn làm bầu ngực trắng sữa đã trở nên đỏ lự, hắn cúi người nụ hoa hồng nhuận đã lọt vào miệng, âm thành "chần chậc" phát ra, hắn nút mạnh một cái khiến cô ưỡn người khiến đầu hắn vùi sâu vào ngực cô. Hai mắt Lục Tình mông lung, tay đã ôm đầu hắn muốn đẩy ra. “Đừng mà” cô yếu ớt cầu xin hắn dừng lại“Ưm…” Hắn cạy miệng cô luồn lách đi vào khuấy động ngọt ngào, những sợi tơ bạc vì hắn dây dưa mà dây dính hết vào má, cằm cô toàn là nước bọt. Lục Tình giãy giụa tránh né, hắn dùng tay bóp chặt hàm cô, ép cô hé miệng, vui thích bú mút, liếm hết nước bọt vươn vãi trên cằm cô, rồi lại cuống lấy đầu lưỡi thơm tho dây dưa, cô không dám hít thở, càng không dám nuốt xuống , vì trong miệng toàn là của hắn. “Ực” hít thở không thông, lại bị hắn đè chặt khiến cô nuốt ực, cổ họng chuyển động, Lục Tình ghê tởn muốn không cho cô cơ hội để xoay chuyển tình thế, hôn đủ rồi đưa tay cởi quần tây của cô, tay linh động cởi phăng ra lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn, cái quần lót màu trắng che kín nơi riêng tư của cô, hắn nuốt nước bọt nhìn chằm chằm nơi đó khiến cô vừa ngượng vừa muốn đánh Phương Đông đứng dậy cởi quần áo của chính mình, khuôn ngực màu đồng rắn rỏi, cơ bụng phập phồng vì tiếng thở mạnh, phía dưới chỉ còn trơ lại quần lót chứa đựng thứ to lớn ngạo nghễ. Giây sau, hắn cởi nốt chiếc quần lót giải phóng vật cực đại kia sừng sửng đứng thẳng, cô ngây cả người, vì lần trước quan hệ, cô ở trong tình trạng không tỉnh táo, bây giờ là lần đầu tiên trong đời bắt gặp thứ đó của đàn ông. Cô há hốc, đỏ mặt quay đầu sang hướng đắc ý khi nhìn cô ngượng ngùng.“Ngoan, cho tôi trước” hắn đè lên người cô, tách hai chân quàng qua eo hắn, cán gốc nóng bỏng cọ sát phía dưới khiến thân thể cô đỏ hôn môi cô, hôn hít mùi da thịt, bàn tay to lớn nắm lấy vật giữa chân, ma sát vào nơi bí lót mỏng tanh bị thấm ướt, hắn hài lòng lột xuống con đường hiện rõ trước mắt, thấy cô đã đủ ẩm ướt, liền chen vào nhẹ nhàng ra rồi lại nhấn vào, lối đi chật hẹp nhất thời không chứa nổi thứ to lớn, bị đẩy ra hết lần này đến lần khác khiến hắn chau mày chỉnh lại người, eo ếch động mạnh một cái vùi vào sâu trong cơ thể gầm gừ, hơi thở hổn hển, động tác ra vào càng lúc càng nhanh, ép cô kêu lên những tiếng rên rỉ động hắn mới tiến vào cô chỉ cảm thấy hơi đau, dần thích ứng lại bị tiết tấu dồn dập làm cho xơ lụi, ưỡn cao người đón nhận từng đợt tấn công, hai chân không tự chủ kẹp chặt hông của hắn, khiến nơi kết hợp thân mật giữa cô và hắn càng khích thở hồng hộc bên tai cô, cả người cô bị mồ hôi làm cho ướt đẫm, mái tóc bết dính, ánh mắt bị tình dục lấp đầy, cơ bụng rắn chắc của hắn dán lên người cô, hai con thỏ trắng mềm mại trước ngực bị giày vò không nên hình dạng, nảy lên theo từng cú thúc mạnh. Mắt hắn vẩn đục nhìn hai bầu ngực đong đưa liền kê miệng xuống nuốt vào, ngậm chặt không buông, giống như đứa trẻ chưa cai sữa, mút chậc chậc thành tiếng gợi Tình rên rỉ “a…..nhẹ một chút...xin anh”Nhưng hắn như bị kích thích, đánh nhanh thắng nhanh, chân bị hắn kéo rộng như muốn lìa khỏi cơ thể. “Nhẹ...chút tôi không chịu nổi” tiếng cô đứt quãng, bấu lấy bờ vai rộng lớn của hắn.“Gọi tên tôi” hắn ra lệnh, động tác vẫn không giảm“Lãnh Phương Đông...xin anh” cô yếu ớt nhìn hắn“Hử?” hắn hừ một tiếng không hài lòng “Tôi đau quá!....” nước mắt cô chảy xuống“Gọi tên tôi, đến khi tôi hài lòng thì thôi” hắn nói“Phương Đông” cô thều thàoHắn thúc mạnh“Đông...em không chịu nổi” cô giày dụa nước mắt nhìn hắn.“Ngoan...tiếp tục gọi” hắn cường thế, siếc chặt eo cô“Đông….Đông...em đau ” giọng nói dịu dàng của cô khẽ động vào Phương Đông yêu thương hôn môi cô, cơ thể đong đưa đè lên người, hai tay cô ôm gáy hắn, hắn luồn tay vào mái tóc ướt đẫm, liếm tai nhỏ nhạy cảm của cô, Lục Tình nhắm nghiềm hai mắt thút thít rút ra hoàn toàn rồi lại vọt thẳng vào, nhấp mạnh, tấm lưng nhấp nhô lên xuống, từng giọt mồ hôi trên trán, khuôn ngực rơi xuống người cô. Hắn hôn nhẹ chóp mũi hồng hào của cô, thân thể không ngừng va chạm mãnh liệt, cuối cùng hắn đạt cao trào đẩy từng đợt nhiệt dịch nóng bỏng vào sâu trong thân thể cô.

mẹ nó em trốn không thoát đâu