Là người kín tiếng và hiếm khi nhắc tới chồng, BTV Hoài Anh gây bất ngờ khi đăng ảnh tình cảm, nói lời ngọt ngào mừng sinh nhật ông xã. viết văn để người khác soi vào sống tốt hơn và anh tìm thấy mình trong đó.
Chọn ngày lành tháng tốt quan lên đường. Ðể cho oai, quan bắt dân phi phải khiêng mình bằng một chiếc võng đòn con thật đẹp. Lại thêm một chiếc lọng xanh do một cậu lính vác cho ra vẻ. Ngày ấy là phiên chợ huyện. Quan muốn dạo chợ. Sắp đến đầu chợ, quan nghe trong một nhà bên phố, tiếng chồng bảo vợ: - Bà mày hôm nay không mua thịt chớ thịt rẻ lắm.
Truyện ngắn tình yêu : "Người cũ"Anh giám đốc xởi lởi nói: - Để tôi giới thiệu với cậu, trưởng phòng kinh doanh của công ty tôi. Cô ấy giỏi lắm. Cô ấy đến rồi. Anh từ từ quay lại rồi chết sững. 5 năm không gặp.
Đọc truyện dịch Anh Lính Là Người Chồng Tốt Chương 4 của tác giả Túy Tiểu Tiên trên trang hayfull.com. Chọn lọc. Truyện Đọc Nhiều Truyện Đánh Giá Cao Truyện Full Truyện Mới. Thể Loại. Anh Lính Là Người Chồng Tốt.
truyện Anh Lính Là Người Chồng Tốt! của Tác giả (Túy Tiểu Tiên), ebook full PRC, ePub full, Mobi full và PDF tạo bởi TTC: Tóm tắt nội dung truyện Anh Lính Là Người Chồng Tốt! nói vê sau khi sống lại cô mới biết, cuộc hôn nhân mà cha mẹ an bài cho mình cũng có thể hạnh phúc như thế. Tại sao trước kia cô lại cảm
rYuiQ. Cùng đọc truyện Anh Lính Là Người Chồng Tốt của tác giả Túy Tiểu Tiên tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại Ngocquynh520Editor Shin, BATSố chương 64 chương, 1 kết thúc, 2 ngoại truyện Thể loại Ngôn tình hiện đại, trùng sinh, HE.....Giới thiệu"Truyện kể về cô gái nọ sau khi trùng sinh đã nhận ra cuộc tình mới do Cha Mẹ cô sắp đặt thật ra không quá tệ, anh chàng mà lúc trước cô nghĩ là lúc nào cũng hống hách, đàn áp giờ lại ẩn chứa nhiều điều thú vị, nhẹ nhàng bên trong. Cuộc tình mới của cô rất hạnh phúc,....."
Điền Mật Nhi cầm sổ tiết kiệm mà trong lòng ngọt ngào, cảm giác được người khác yêu thương thật là tốt! Nhưng mà phúc lợi quân nhân bây giờ đúng là thê thảm, dù gì Triệu thiếu tá cũng là anh hùng mà cũng không được mấy. Cũng may là chỉ có cô nên không lo ăn uống, nhưng mà cô cũng rất tiếc, đây là tấm lòng của Triệu thiếu tá mà bây giờ không phải lúc để xúc động, phải lấy thực dụng làm chủ, dù sao cũng đã giao vào tay mình rồi, tính của Triệu Phương Nghị là chắc chắn không đòi lại. Lúc sau, giao lại cho Điền Đại Hà, lúc về cha mẹ còn phải mời khách trong thôn mà trong tay cha mẹ chắc chắn không có tiền. Hai người nghe được là con gái đưa tiền sinh hoạt thì nhất quyết không nhận, đã là người nghèo với cao, lấy thêm tiền càng làm cho người ta coi Mật Nhi khuyên nhủ “Đây là Triệu Phương Nghị lén lút đưa cho con, cha mẹ chồng không biết”.Điền Đại Hà không nhận nói “Mặc kệ là có biết hay không cũng không thể làm như vậy. Mặc dù nhà chúng ta nghèo nhưng cũng không thể để người ta coi thường được”.Vương Tứ Nhi vốn đang u sầu chuyện này, trợn mắt nhìn chồng rồi nói “Ai nói là chúng ta tham tiền đâu, chúng ta chỉ mượn rồi sau đó trả lại cho con bé. Nếu không đứa nhỏ nhà mình kết hôn còn đi vay tiền thì không phải bị người ta cười chết à, người không biết sẽ nói con gái chúng ta không hiểu chuyện”.Điền Đại Hà không giỏi nói chuyện, ngồi bên cạnh hút thuốc hờn dỗi, nghe qua thì vẫn là con rể hiếu kính cha mẹ vợ nhưng mà ông vẫn lo miệng người đời không giống nhau.“Cứ nghe theo mẹ đi, trước tiên cha mẹ cứ cầm số tiền này dùng đi. Mẹ cũng đừng cãi nhau với cha vì tiền, đợi con học xong cấp 3 thì có thời gian ra ngoài kiếm tiền, ở trên này có nhiều cơ hội có thể kiếm tiền!”. Lời nói của hai anh em giống nhau, lúc đầu Điền Dã gửi tiền mình làm gia sư về cũng vậy.“Học sinh phỉa lấy việc học làm đầu, Triệu gia đã tạo điều kiện cho con đi học không phải để con kiếm tiền cho nhà mẹ đẻ. Các con cứ sống tốt là được rồi, so với cái gì cũng không bằng cái đấy”.Điền Mật Nhi không cãi lại nhưng trong lòng đã quyết hôm sau lại dẫn Điền Đại Hà và Vương Tứ Nhi đi lòng vòng ngắm phong cảnh ở thành phố. Bà Vương Tứ Nhi còn muốn mua chút kẹo, rượu, thuốc lá để trở về thôn còn dùng.“Lấy đồ thành phố về cũng có chút thể diện!”.Phương Di không để cho bà mua nói “Những đồ này tôi còn không ít, về lấy những đồ trong nhà là được rồi”.Hai người đẩy qua đẩy lại một chút, Phương Di cũng rất có thành ý nên Vương Tứ Nhi cũng đồng gian vốn rất eo hẹp, chỉ mấy ngày mà đã trôi qua nhanh như thế. Buổi tối trước đám cưới, Điền Mật Nhi chuẩn bị trang sức mới hoàn toàn, Điền gia xa quá, phải xuất giá trong thành phố. Người ta nói không thể để cô dâu xuất giá từ nhà người khác nếu không sẽ lấy đi phúc khí của nhà đó, cho nên khi Triệu Quốc Đông nói sẽ để Điền Mật Nhi đến nhà họ hàng thân thích đợi gả thì Điền Đại Hà không đồng ý. Nhưng mà tất cả chỉ là hình thức, quan trọng gì đơn sơ và long trọng, quan trọng là sau này hai đứa sống hạnh phúc với mà cô dâu cần có người phù dâu, điểm này hơi khó khăn với Điền Mật Nhi, trong ấn tượng là cô khá thân với một tiểu muội nhưng từ khi trùng sinh vẫn chưa liên lạc lại với cô bé ấy. Nếu như lúc đi thông báo với Điền Đại Hà thì Điền Đại Hà đã đưa đi theo nhưng bây giờ là lúc cần thiết biết đi đâu để kiếm phù dâu cần để ý, phải là cô gái chưa lấy chồng, có may mắn. Phương Di cũng có mê tín trong vấn đề này, gọi con gái của bạn bà bé ấy nhỏ hơn Điền Mật Nhi một tuổi, vẫn còn hơi trẻ con, lần đầu được làm phù dâu rất vui vẻ. Điền Mật Nhi cảm thấy tính tình nàng rất thân thiện, không những không ngạo mạn coi thường dân quê mà còn là một thần đồng, mới 16 tuổi đã là sinh viên đại học, học ở Đại học công nghiệp mà bà Phương Di đã từng nói ngày trước. Hai người hiếu kỳ, trò chuyện rất vui vẻ, lại có tiếng nói chung, chả mấy chốc mà thân người nói mãi không xong, nghe nói trước đêm kết hôn phải cùng bạn bè nói chuyện tâm sự cả đêm, Điền Mật Nhi nghĩ là cô có thể ngủ không ngờ hai người càng nói càng nhiều đề tài để tán gẫu, nhìn đồng hồ cũng đã hai giờ còn 1 – 2 tiếng, nếu như ngủ thì lúc tỉnh dậy sẽ rất khó chịu nên Điền Mật Nhi đề nghị “Hay là dậy luôn đi, chị trang điểm nhẹ cho em, nhìn sẽ rất đẹp, yên tâm, chị làm rất tốt!”. Sợ Quách Phù không tin cô còn nhấn mạnh lại. Quách Phù là một cô gái thẳng thắn, mặc dù tiếp xúc không nhiều với Điền Mật Nhi nhưng hai người rất hợp nhau, lại đều là con gái nên hiểu nhau không cần nói. Giống như là bạn bè lâu năm, ở chung rất thoải mái."Dù sao ngày mai cũng là ngày kết hôn của chỉ, không thể xinh hơn chị được". Quách Phù trêu ghẹo Mật Nhi "hừ hừ" hai tiếng rồi tà ác nói "Hì hì, em có dáng người xinh đẹp như vậy, tất nhiên không thể để e đoạt mất dah tiếng của chị được".Kỹ thuật trang điểm của Điền Mật Nhi không tệ, cô đã từng tự làm mười mấy năm nhưng mà dụng cụ bây giờ không tiện lợi như ngày trước cô dùng, tuy nhiên vẫn đẹp. Trang điểm một lớp mỏng khiến Quách Phù nhìn như thiếu nữ quyến rũ, ngay cả Quách Phù soi gương cũng phải giật mình."Bảo sao chị không mời người đến trang điểm! Xinh quá!"."Phụt". Không cần tự luyến như vậy được không?Hai người đùa giỡn một lúc, Điền Mật Nhi thấy đã đến giờ nên đi tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ đồ lót đỏ chót, quần tất liền chân và cả bộ sườn xám màu đỏ."Oa, chị mặc cái này còn đẹp hơn bọn họ mặc âu phục kết hôn". Quách Phù đi xung quanh người Điền Mật Mật Nhi tỉ mỉ chải tóc, gài đóa hoa hồng trên tóc, trên tay đeo vòng ngọc gia truyền của Triệu gia. Sau khi mặc xong tất cả, nhìn như cô dâu thời dân quốc, rất đẹp, rất chồng Điền gia cũng đã chuẩn bị xong tất cả, trải chăn trên giường cho Điền Mật Nhi ngồi, cô phải ngồi lên đó không thể xuống đất, đó gọi là cô dâu ngồi hỉ. Bà Vương là người làm mối cũng phải đến, cầm cây lược gỗ trong tay."Một lược vàng, hai lược bạc, ba lược giàu có...".Bà Vương Tứ Nhi nấu một bát mì, phía trên có hai quả trứng, phải do mẹ đẻ tự đút cho con gái."Một miếng thuận, trăm việc thuận, mọi chuyện đều thuận lợi....".Lúc ăn xong mỳ thì bên ngoài cũng gõ cửa đón dâu. Điền Mật Nhi xuất giá ở thành phố nên không có bạn bè chị em đến làm khó chú rể, chỉ cần đưa bao lì xì cho Quách Phù là có thể vào có việc vui thì tinh thần càng thoải mái, làm lính thì khí khái mười phần bây giờ mặt mày càng hồng hào. Triệu Phương Nghị vừa vào phòng thì nhìn Điền Mật Nhi, cô như một đóa hoa rực rỡ sớm mai. Đi đón dâu với anh còn có anh em chơi cùng từ nhỏ và cả chiến hữu nhận được tin tức cũng đến, vừa nhìn thấy cô dâu mới thì nói tm, Triệu Phương Nghị vận cứt chó cưới được cô dâu xinh đẹp như là người ta khen nhưng Triệu Phương Nghị không thích nghe, hận không thể dấu vợ mình đi, không để cho mấy ông bạn nhìn rồi bình phẩm. Anh còn oán giận Điền Mật Nhi, làm sao lại xinh đẹp như vậy làm gì... [email protected].Trò chơi giấu giày cũng bỏ qua, cô dâu chú rể ăn điểm tâm trái cây rồi Triệu Phương Nghị đi giầy màu đỏ cho Điền Mật Nhi, ôm kiểu công chúa xuống xe, đến nhà lại ôm lên trên Mật Nhi đỏ mặt, trong lòng thì nghĩ làm lính cũng có chỗ tốt, ôm cô dâu không cần giả bộ. Shin tức nghĩa là cố gắng mà ôm, nặng cũng ra sức ôm, nặng cũng phải nói là nhẹ =]]z.Bạn bè chiến hữu của Triệu Phương Nghị náo loạn trong phòng một hồi, trò gì cũng lôi ra, quá mức nhất chính là chơi đoán số cởi quần áo. Điền Mật Nhi chỉ mặc một bộ sườn xám, cởi một cái là ra hết nhưng mà cô cũng may mắn, Triệu Phương Nghị thua cả ba lần. Anh cởi quân trang, lại cởi quần lính, mặc bộ này trời nóng nên toàn thân đã đổ mồ hôi. Làn da màu mật, bắp thịt trên ngực giật giật, sáu cơ bụng cũng căng chặt. Bắp đùi tráng kiện, quần đùi quân phục mặc che đi bắp đùi, trên đùi phải có một vết sẹo. *giỏ nước miếng* mãnh nam ah~.Cả đám người vừa thấy cô dâu đỏ mặt thì càng ồn ào hơn, họ lấy cà vạt màu xanh đậm của anh bịt mắt Điền Mật Nhi lại, xoay một vòng rồi để cho cô thả 10 viên kẹo ở nơi nhạy cảm của anh. Dáng người Điền Mật Nhi nhỏ nhắn, Triệu Phương Nghị nằm trên bàn để cô làm, dù cố hết sức và có sự chỉ đạo của anh nhưng cô vẫn luống cuống tay chân động vào anh. *đổ mồ hôi* trò này thật biến tháiKhông phụ sự mong đợi của mọi người, rốt cuộc thì quần của Triệu Phương Nghị cũng dựng lều. Mọi người ồn ào muốn Điền Mật Nhi lấy lại kẹo nhưng may mà đến lúc ăn tiệc nếu không Điền Mật Nhi chỉ muốn đụng đầu chết cho xong Quốc Đông làm việc ở thành phố nhiều năm, tuy không có chức lớn nhưng truyền kỳ về ông Triệu vẫn còn nên khi con trai duy nhất của Triệu Quốc Đông kết hôn thì mọi người đều nể tình đến may những người này chỉ đến mừng rồi thôi, bây giờ cũng không lưu hành nghi thức rườm rà, chủ tịch thành phố đến chúc mừng một hai câu, người dẫn chương trình khuấy động không ta đã đến thì phải nể mặt, người ta uống thì mình cũng phải hớp một chén, còn lại đều nhờ bạn bè chiến hữu của Triệu Phương Nghị giúp một chút. May mà có bạn, anh cũng đã uống quá chén rồi, Điền Mật Nhi biết nay anh uống rất nhiều.“Vợ, hôm nay em thật xinh đẹp”.Triệu Phương Nghị thừa dịp không ai để ý ôm eo thon của Điền Mật Nhi nhỏ Mật Nhi cảm thấy như không thở nổi, hai tay anh ôm chặt lấy cô, không nhịn được thở Phương Nghị nghe thấy toàn thân rung động, bấu vào eo cô một cái “Tiểu yêu tinh, để xem chút nữa anh dạy dỗ em như thế nào!”.Khóc, oan uổng quá, anh ra tay quá nặng mà, hai ta đổi chỗ xem anh có đau không?
Bây giờ lòng của Triệu Phương Nghị rất bình tĩnh, anh đã làm rất tốt, tính toán tốt xấu cả rồi. Tiếc nuối lớn nhất là đời này anh không có duyên phận làm vợ chồng với Điền Mật Nhi rồi. Nhưng như vậy cũng rất tốt, anh sẽ không trễ nải cô, cô cũng có thể có một cuộc sống mới. Anh đã thấy người thân của bộ đội như anh bi thương nhiều rồi, Điền Mật Nhi tốt đẹp như vậy, anh không muốn cô cũng chịu đựng sự khổ sở như Phương Nghị đã chuẩn bị xong tất cả, chỉ chờ một tờ lệnh điều chuyển. Lệnh điều chuyển đã đến, nhưng không phải là từ tiền tuyến đưa đến. Mà là để cho anh đi làm đại đội trưởng của bộ đội đặc biệt gì đó! Đùa à, chiến hữu của anh và bạn bè anh đều đang ở tiền tuyến đợi anh chung vai chiến đấu giết địch, anh thèm vào mà làm cái đội trưởng rách Phương Nghị cầm tờ lệnh điều chuyển ném lên trên bàn của cấp trên “Chú Chu, có phải đây là ý của cha mẹ cháu không?”.Tham mưu trưởng Chu mặt không biến sắc, trợn mắt nghiêm túc nói “Hồ nháo! Cháu làm bộ đội do nhà cháu mở ra hay sao mà cha mẹ cháu có thể tùy ý chỉ huy được! Đây là sự tin tưởng của tổ chức dành cho cháu, trải qua sự quyết định thận trọng của mọi người, lựa chọn tinh anh mới lựa chọn cháu, cháu biết tầm quan trọng đặc biệt của sự phát triển quân đội trong tương lai sao!”.Không thể về tiền tuyến khiến Triệu Phương Nghị không quan tâm những chuyện đó, nhưng anh nghe không phải do cha mẹ an bài nên cũng không còn nổi sùng.“Chú biết tâm tư của cháu là muốn về tiền tuyến đánh giặc nhưng công việc phía sau cũng rất quan trọng. Cháu tốt nghiệp trường quân đội, lại có kinh nghiệm thực chiến, là người có lý luân có thực tế. Đảng và nhân dân cần cháu phát huy được nhiều hơn, cháu phải dùng kiến thức của mình để bồi dưỡng được nhiều binh sĩ hơn để giết địch mà không phải vác súng bắn chết kẻ địch rồi lại bị kẻ địch bắn chết! Như thế thì rất lãng phí tài nguyên xã hội!”.“Cháu sẽ đến đại đội trực thuộc quân khu A, đội viên đều là quân sĩ ưu tú từ các quân đội điều đi, hơn nữa còn là bí mật điều động, trừ những lãnh đạo tham dự thì người ngoài không ai biết đâu, có thể thấy việc này rất được coi trọng. Nếu như không phải coi trọng thực lực của cháu thì cháu nghĩ cái này đến lượt cháu chắc”.Chu tham mưu trưởng nói xong thì Triệu Phương Nghị cũng có hiểu đại khái. Lính đặc chủng! Lúc trên chiến trường anh đã từng may mắn thấy tư thế oai hùng của họ, không hổ là cỗ máy giết người, lấy ít địch nhiều. Mỗi lần nhớ đến lúc cùng họ giết địch làm cho anh nhiệt huyết sôi không ngờ bây giờ anh lại có cơ hội đi xây dựng một đội quân tinh nhuệ như vậy, Triệu Phương Nghị chỉ hận không thể đi ngay bây giờ.“Nhưng cháu sợ không đảm nhiệm được, sự hiểu biết của cháu với huấn luyện bộ đội đặc chủng chỉ giới hạn ở quyển sách”.“Cấp trên thấy trên chiến trường Y bộ đội đặc chủng biếu hiện rất xuất sắc mới quyết định mở rộng huấn luyện bộ đội đặc chủng, kết hợp huấn luyện với liên minh quốc tế E. Bởi vì cháu là lính trinh sát, dã chiến, thâm nhập, đánh lén địch, ám sát đều biểu hiện xuất sắc nên cấp trên đã tuyển cháu. Nơi huấn luyện là biên giới của E, cháu có thể đảm bảo vượt qua tất cả các bài huấn luyện ác liệt, không bị trục xuất về nước, làm vẻ vang đất nước?”.Triệu Phương Nghị đứng nghiêm trang chào “Bảo đảm nhiệm vụ hoàn thành!”. Đối với việc trở về chiến trường thì trở thành bộ đội đặc chủng còn mang tiếng khiêu chiến với anh hơn, anh muốn chứng minh chính mình! Anh cũng hi vọng có thể vì quốc gia huấn luyện được nhiều bộ đội đặc chủng hơn, để cho không ai dám xâm bóng dáng Triệu Phương Nghị bước đi, Chu tham mưu trưởng cười khổ một tiếng “Lão Triệu à, ân cứu mạng của ông coi như xong nhé, tôi còn phải gạch con tôi ra khỏi danh sách! Xú tiểu tử Triệu Phương Nghị, nếu không cố gắng thì xem chú thu thập cháu như thế nào!”.- - - - - - -Bởi vì nhiệm vụ là đặc biệt, thành viên làm nhiệm vụ không thể xuất phát từ đơn vị mình để tránh bại lộ thân phận thật. Nếu đang ở đơn vị thì sẽ được chuyển đến những nơi khác nhau rồi mới xuất phát. Bởi vì phải tập huấn một năm nên được nghỉ phép vài ngày sau đó sẽ lên này xảy ra đột ngột nên Triệu Phương Nghị về mà chưa kịp thông báo. Trong nhà ba người đang ăn cơm đột nhiên nghe được tiếng gõ cửa, dì giúp việc còn đang ăn cơm ở phòng bếp nên Điền Mật Nhi đi mở cửa.“Ai đó!”. Nhiều năm sống một mình nên cô có thói quen xác định danh tính rồi mới mở cửa.“Là anh!”. Giọng nam trầm thấp rõ ràng gõ thẳng vào đáy lòng Triệu Phương Nghị! Điền Mật Nhi nghe thấy sững sờ, anh trở lại? Sao anh lại về lúc này?“Là ai thế?”. Phương Di thấy Điền Mật Nhi đứng một lúc, sợ là người lạ đến nên cũng ra Mật Nhi cuống quít mở cửa, quên mất rằng người còn đang bị giam ở bên ngoài. Phương Di vừa thấy là con trai thì vui mừng “A, con trở lại sao không báo trước một tiếng! Sao lại về lúc này thế?“Tập huấn đặc biệt!”. Triệu Phương Nghị buông tay đưa túi khoác cho Điền Mật Nhi, nhìn cô nhỏ bé ôm cái ba lô lớn của mình, gương mặt phấn hồng và ba lô màu xanh lá cây, thật đáng yêu. Gương mặt vui mừng và đôi mắt cười của Điền Mật Nhi làm anh rất vui, cô rất nhớ anh!Triệu Quốc Đông thấy con trai trở lại thì cũng ra đón, buổi sáng vừa nhận được tin của lão Chu, động tác của tên tiểu tử này rất nhanh. Đã bao lâu rồi chưa thấy nó sốt sắng về nhà sớm như vậy. Sau đó ông lại thấy mắt con trai luôn nhìn về phía Điền Mật Nhi thì hiểu ra, hóa ra là do con dâu kéo về.“Đã ăn cơm chưa? Đi tắm một cái rồi ăn cơm”. Phương Di cũng nói Điền Mật Nhi đi lấy thêm món ăn, Triệu Phương Nghị ăn rất nhiều, có thể ăn bằng ba người trong nhà nên chỗ thức ăn kia sẽ không cơm trong nồi ra rồi cắm một nồi nữa, Triệu Quốc Đông rất thích ăn thịt nên Điền Mật Nhi sẽ làm nhiều thịt hầm lên một chút rồi để trong tủ lạnh ăn từ từ. Triệu Phương Nghị cũng là người không thịt không vui, Điền Mật Nhi làm nóng cá kho và một chút rau trộn, trong nhà bình thường ăn cũng ít nên bây giờ muốn làm thêm nhiều món cũng Phương Nghị đang rất đói bụng, buổi trưa trên xe lửa chỉ ăn lương khô chống đói, cởi áo xuống rửa mặt mũi.“Ha ha, phòng của con Điền Mật vào ở rồi, sớm muộn gì cũng kết hôn rồi cũng ở chung một chỗ”. Phương Di thấy con trai muốn lên phòng thay quần áo thì cười nói, Triệu Phương Nghị nhìn bà một cái rồi xách ba lô về phòng, đóng là phòng có con gái vào ở, thay đổi không ít, bên trên khăn trải giường còn có một tấm vải rực rỡ phủ lên. Trên bàn và ghế có đệm ngồi, trên cửa sổ có vài cái cây nho nhỏ. Trên bàn có vài quyển sách, Triệu Phương Nghị mở ra xem thì không hiểu, biết đó là tiếng Anh nhưng mà anh không học tốt môn đó. Mở tủ quần áo ra thì thấy không ít quần áo không phải của mình treo bên phải tủ, còn quần áo của mình thì treo bên trái. Tủ quần áo vốn trống trải vì không có nhiều bây giờ lại nhìn rất hài hòa. Triệu Phương Nghị toét miệng cười, đánh giá những đồ thuộc về nữ chủ là quần của cô ấy sao? Đẹp quá tác giả mồ hôi! Thì ra eo của cô lại mảnh như vậy, hai tay của mình có thể ôm được! Đây là cái gì? Triệu Phương Nghị thấy hai vật có dạng cái bát tác giả Những năm tám mươi, áo lót còn chưa thông dụng huống chi là Triệu Phương Nghị là hòa thượng hàng năm đều ở trong đơn vị quân đội, đồ của nữ nhân đúng là kỳ quái? Đây là, đây là, quần lót sao? Thật nhỏ khéo, thật đáng yêu! Shin *lau mồ hôi* anh biến thái quá!!Điền Mật Nhi của chúng ta đang vì bụng của Triệu thiếu tá mà cố gắng xào nấu trong phòng bếp, nếu như biết anh đang làm gì trong phòng chắc sẽ trực tiếp đầu độc chết luôn. Vừa rồi cô cũng biết là anh về phòng thay quần áo nhưng không thể nghĩ đến, ai mà ngờ được cái người bên ngoài chính trực sẽ làm việc như thế!Triệu Phương Nghị đổi bộ đồ màu xanh dương đậm và cái quần len, trên lưng còn in lời tuyên truyền cho con em bộ đội. Vừa mở cửa ra chính là một người chính trực, gương mặt nghiêm túc.“Mới vừa rồi con nói tham gia tập huấn đặc biệt, là tham gia tập huấn gì thế?”. Phương Di sợ rằng con trai sẽ tham gia đội cảm từ gì đó nữa, không yên tâm hỏi Phương Nghị nói. “Cơ mật quân sự”.Phương Di bị nghẹn, Triệu Quốc Đông tốt bụng giải thích “Hình như là tập huấn quân sự, sau khi hoàn thành sẽ đi thành lập đại đội mới. Cụ thể như thế nào thì là cơ mật của quân đội, dù sao cũng không phải ra chiến đi tiền tuyến là được! Phương Di nghĩ. Nhưng bà không biết là huấn luyện bộ đội đặc chủng còn tàn khốc hơn nhiều so với ra chiến trường.“Vậy lần này con được nghỉ mấy ngày?”.“Mười ngày”. Triệu Phương Nghị nói.“Vậy chuyện của con và Điền Mật giải quyết luôn đi, nếu không con lại đi tập huấn, rồi còn đi đơn vị mới, sợ là sắp tới không có ngày nghỉ rồi!”. Phương Di Phương Nghị nhìn Điền Mật Nhi, Điền Mật Nhi đỏ mặt tập trung xới cơm, anh nghĩ nghĩ rồi nói “Hay là chuyện này để sau đi!”.Điền Mật Nhi sửng sốt! Phương Di cũng bực mình, còn không phải là vợ do chính nó chọn sao bây giờ lại hối hận. Bà mặc kệ, dù sao Điền Mật cũng là con dâu mà bà định rồi, cưới cũng phải cưới mà không cưới cũng phải cưới.“Dù sao Điền Mật cũng đang ở nhà chúng ta rồi, con về rồi mà không kết hôn, con muốn người ta nói cái gì hả, sau này Điền Mật làm sao có thể ra khỏi cửa được! Mà Điền Mật có điểm nào không tốt, ba anh em con cũng không được như Điền Mật đâu, chẳng lẽ con vẫn nhớ Lý Như sao?”.Điền Mật Nhi cũng uất ức, vừa nghe thấy anh nói không kết hôn thì nước mắt rơi xuống bát cơm. Đột nhiên cô cảm thấy chẳng có chút hi vọng nào. Tại sao cô đã thay đổi rồi mà anh vẫn không cần cô?Triệu Phương Nghị thấy Điền Mật Nhi khóc thì luống cuống, là tại anh suy nghĩ không chu đáo. Anh muốn an ủi cô nhưng lại không biết nói gì, gấp đến nỗi vò đầu bứt tai.“Anh không có ý đó”.“Vậy con có ý gì?”. Phương Di chống eo hỏi. Triệu Quốc Đông khuyên “Bà cứ để yên cho con nói, bà thế này thì nó nói làm sao?”.“Lần này anh sẽ tập huấn trong một năm, bị phong tỏa tin tức, bây giờ kết hôn chưa được mấy ngày anh lại phải đi. Một năm không có tin tức, anh sợ em buồn!”.Hóa ra là như vậy, cô đã chuẩn bị để cả đời đều đợi anh rồi, một năm đã là gì, Điền Mật Nhi nói “Em không quan tâm!”.A, hình như là thổ lộ quá nhanh rồi, đỏ mặt! Triệu Phương Nghị cũng hiểu được ý tứ trong lời nói, cười rực rỡ lộ ra hàm răng trắng như tuyết!
Convert Ngocquynh520Editor Shin, BATSố chương 64 chương, 1 kết thúc, 2 ngoại truyện Thể loại Ngôn tình hiện đại, trùng sinh, HE.....Giới thiệu"Truyện kể về cô gái nọ sau khi trùng sinh đã nhận ra cuộc tình mới do Cha Mẹ cô sắp đặt thật ra không quá tệ, anh chàng mà lúc trước cô nghĩ là lúc nào cũng hống hách, đàn áp giờ lại ẩn chứa nhiều điều thú vị, nhẹ nhàng bên trong. Cuộc tình mới của cô rất hạnh phúc,....."
Có câu ngạn ngữ nói rất hay, buổi tối ngắn ngủn 1, Triệu Phương Nghị còn cảm thấy chưa đủ nhưng ngoài cửa sổ trời đã dần sáng rồi. Vừa nhìn phía dưới thì cô vợ nhỏ bộ dạng mờ mịt, cả người đầy những vết hôn xanh hồng, cái miệng nhỏ sưng phù hơi nhếch lên như đang cầu xin anh cắn lấy nó. Trích trong bài Trường Hận ca “Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi, Tòng thử quân vương bất tảo triều”. Bản dịch của Tản Đà “Đêm xuân ngắn ngủn có ngần, Ngai rồng từ đấy chậm phần vua ra”. Trong lòng Triệu Phương Nghị tràn đầy thương yêu nhưng lại luôn luôn cảm thấy không đủ. Chỉ lấy cớ là sắp tới mình sẽ đi rất lâu, phải quý thời gian ôn tôn này rồi. Ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hôn một đường từ đầu đến chân, đặc biệt là nơi mềm mại làm hắn lưu luyến liên tục. Thể lực của Triệu thiếu tá là hạng nhất lại là lần đầu được khoe sức lực, lại yêu thương Điền Mật một lần dù Điền Mật là người của hai kiếp nhưng với thế tiến công đó chỉ có thể nộp khí giới đầu hàng, không hiểu tại sao kiếp này Triệu thiếu tá lại dũng mãnh như vậy?Điền Mật Nhi không hiểu, đó là bởi vì kiếp trước nàng không hề tình nguyện cưới, Triệu Phương Nghị trời sinh có thể làm cho phụ nữ “tính phúc”, nhưng kiếp trước cô là tiểu cô nương lần đầu nếm vị đời, cô vừa giãy giụa kêu khóc lại ngăn cản nên Triệu Phương Nghị mất hứng thú, cũng đâu phải là trời sinh anh có khuynh hướng chịu ngược đâu. Kiếp này cô khéo léo còn phong tình van chủng, cao triều liên tục làm lòng người đàn ông của anh thỏa mãn, Triệu thiếu tá mới nếm thử phụ nữ lại gặp được cực phẩm đồ tốt thì làm sao có thể hiểu cái gì là kìm chế. Hơn nữa Triệu Phương Nghị còn là quân nhân, người khác chưa thể tái chiến ngay được nhưng Triệu thiếu tá không hề gì, một lần lại một lần làm Điền Mật Nhi lên khoái qua đi Triệu Phương Nghị nhìn Điền MẬt nhi ngủ mà vẫn còn thở hổn hển, cả người cô toàn mồ hôi, sợ cô sẽ bị lạnh nên anhlấy chăn đắp kín cho cô rồi vào phòng tắm. Lúc tắm rửa phát hiện trên đỉnh tiểu Nghị có tia máu nhỏ, trong rừng rậm màu đen cũng thấy một chút máu, Triệu Phương Nghị biết mình không tiết chế làm đau Điền Mật nhi chuẩn bị một chậu nước nóng, anh muốn lau người cho Điền Mật Nhi. Anh nhẹ nhàng mở hai chân của cô, nhìn thấy đóa hoa nhỏ vô cùng đáng yêu của anh sưng đỏ. Cả hạ thân của Điền Mật Nhi đều làtinh hoa của anh, anh ngạc nhiên nhìn thấy máu, trừ lạc hồng ra thì phía dưới đóa hoa cũng có một vết thương nhỏ. Triệu Phương Nghị vắt khăn lông, nhẹ nhàng chườm nóng cho đóa hoa nhỏ, cẩn thận lau. Nhưng vừa lau sạch sẽ thì từ trong nhụy hoa lại chảy ra chất lỏng, mắt Triệu Phương Nghị tối sầm lại, suýt nữa thì không giữ được mình. Lau qua người cho cô, Triệu Phương Nghị vội vàng đắp chăn lại cho cô, thầm nghĩ cô đúng là do ông trời phái đến để khảo nghiệm tự chủ của anh nước lạnh xả qua, Triệu Phương Nghị tiến hành luyện tập hằng ngày, chạy mười vòng quanh chung cư, hít đất nửa giờ. Nhưng hôm nay sau khi chạy mười vòng thì cảm thấy không còn thể lực nữa, Triệu thiếu tá của chúng ta chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi như vậy! Vừa mới phá thân xử nam, thể lực đã giảm sút hôi, sao không nghĩ rằng anh đã giày vò vợ bao nhiêu lần!Kiên trì hoàn thành bài rèn luyện buổi sáng, Triệu Phương Nghị một thân toàn mồ hôi về nhà, mặc dù mệt nhưng cả người sảng khoái, tinh thần phấn chấn trở về nhà. Về đến nhà bữa sáng đã dọn Di và dì giúp việc đang bày thức ăn, thức ăn có vẻ phong phú hơn thường ngày, cháo trứng và cháo dinh dưỡng gì đó.“Con về rồi à! Đi rửa mặt rồi gọi Điền Mật xuống ăn cơm”.Triệu Phương Nghị dội nước qua ở phòng bếp, không lên phòng sợ quấy nhiễu giấc ngủ của Điền Mạt Nhi “Để cho cô ấy ngủ thêm, vừa mới ngủ được một lúc, khi nào dậy thì ăn thôi”.Thật là đói bụng, Triệu Phương nghị hớp hai hớp hết bát cháo, lại ăn thêm mấy cái bánh bao Di ăn được một miếng, muốn nói nhưng lại thôi. Suy nghĩ một lúc mới lên tiếng “Phương Nghị...”.Triệu Phương Nghị ngẩng đầu, dùng ánh mắt hỏi xem mẹ có chuyện Di lúng túng nói “Khụ! Vẫn đang là tân hôn, Điền Mật tuổi vẫn còn nhỏ, con nên tiết chế một chút!”.Triệu Quốc Đông cũng lúng túng đỏ mặt “Chuyện trong nhà vợ chồngson chúng nó mà bà cũng quan tâm, ăn cơm đi!”.Phương Di không tự nhiên nói “Tại tôi sợ bọn nhỏ làm trễ việc chính, ngày mai còn phải về nhà của Điền Mật. Hôm nay phải đến nhà họ hàng chào hỏi!”. Chuyện này không thể trách Điền Mật được, hôm qua lúc bà đừng ngoài cửa rõ ràng nghe thấy tiếng Điền Mật đang cầu xin, nhưng mà con trai mình tích cực như thế bà đâu thể ngăn cản trực Phương Nghị là người trong cuộc lại coi như không có gì, ăn uống xong, lau miệng nói “Vậy thì chờ đến Điền gia về đã!”.“Cái đứa nhỏ này, cố chấp, không nghe”. Bữa sáng tan rã với sự không vui dù trong người không thoải mái nhưng Điền Mật Nhi cũng không lười biếng nằm suốt trên giường mà đi tắm rửa mặc áo sơ mi nửa tay áo màu đỏ, quần dài, đi tất chân màu cam và giày da. Lúc đó cô định mua giày cao gót 10cm để cao bằng Triệu Phương Nghị nhưng bây giờ chưa có kiểu như vậy, 5cm đã là cao rồi. Sau khi ăn mặc cẩn thận cũng che vết hôn đầy người, nhưng hai dấu hôn trên cổ không giấu được, trời nóng như vậy mang khăn lụa thì không hợp lý. Cô đành dùng phấn che đi rồi buộc đầu công chúa, nếu không nhìn kỹ thì không nhìn ra được Di hờn dỗi, cảm thấy thể diện của bà đều bị con trai vứt sạch, phải đi gặp trưởng bối trong nhà hay là còn đợi người ta đến cửa! Cũng tại nó mà con dâu còn chưa rời giường được, không đi gặp họ hàng, sau này giải thích với họ làm sao?Không ngờ đến buổi trưa Điền Mật Nhi đã thức dậy còn trang điểm một chút vừa đẹp lại quyến rũ. Nhưng mà nhìn kỹ thì cũng vẫn thấy vẻ mệt mỏi.
truyện anh lính là người chồng tốt